Kinh nghiệm đi du lịch bụi Philippines:
Tiền bạc ăn uống di chuyển
Chuyện tiền bạc ăn uống di chuyển ở
Philippines dành cho những ai muốn đi phượt Phil. Ngay sau khi Poly post
bài thì nhận được khá nhiều yêu cầu của các bạn muốn biết rõ chi tiết
tường tận. Vì trước đây có quá ít thông tin phượt ở Phil. Như Poly tìm
kiếm trước khi đi thì cũng có người đã đi Phil, nhưng đa số mô tả cảnh
đẹp biển đảo chỗ này chỗ nọ nhưng ít ai viết chi tiết ăn ở ngủ nghỉ đi
lại tiền bạc. Đồng thời có người đi Phil từ rất lâu từ 2008 thông tin đã
lỗi thời khiến người đi sau bị hớ hàng. Điển hình là Poly vụ đi ngựa ở
hồ núi lửa Taal và nhà trọ Friendly Guest house (nhưng chuyện đó sẽ nói
sau).

Như Poly đã nói ở bài trước
rằng qua sân bay Phil không được mang trong người quá 10.000 peso, thì
sau đó nhiều người rất thắc mắc. Nên Poly xin nói rõ ràng và các bạn vui
lòng đọc hiểu rõ từng câu từng chữ giùm. Hành khách đến Phil không được
mang trong người quá 10.000 peso tiền mặt. Lúc Poly đi thời điểm
2/9/2011 thì mua peso tại đường đồng khởi giá 1peso = 550VND. Nên từ đây
về sau giá tiền Phil các bạn cứ nhân lên 550VND (ghi tắt *550VND). Còn
USD và thẻ ATM thì mang theo vô tư hải quan Phil không nói gì hết. Ở
Phil máy ATM nhiều hơn VN và y như Sing, thẻ ATM Master hay Visa rút
thoải mái cũng như cà thoải mái.

Còn đây là bản đồ di chuyển Manila dành cho khách du lịch. Còn bạn muốn
đó bản đồ giấy thì ngay khi xuống sân bay cứ đến quầy Information
Tourist mà xin. Lưu ý là phải xin chứ không có để thoải mái như
Singapore, nhưng xin là có và miễn phí. Poly nói sơ qua cho các bạn rõ
luôn là sân bay NAIA mà Cebu đáp xuống rất gần trung tâm Manila, giống y
như Tân Sơn Nhất ở Sài Gòn. Giá taxi từ sân bay NAIA về trung tâm
Manila chỉ 200 peso. Lúc Poly đi taxi chỉ trả giá, còn việc tính đồng hồ
Poly không quan tâm nên không biết.
Từ sân bay NAIA nếu ai muốn đi các tỉnh khác thì đi qua quận Pasay.
Pasay cũng rất gần sân bay NAIA cỡ như Tân Sơn Nhất và Phú Nhuận. Pasay
giống kiểu quận Bình Thạnh có bến xe miền Đông. Poly đi Subic phải ra
bến xe Pasay đón xe đi. Giá xe chất lượng cao từ Pasay Manila đi Subic
là 250peso, còn đi hồ núi lửa Taal là 84peso. Lưu ý là xe bus Phil có
đón khách dọc đường, và ở Phil dùng tiếng Anh là ngôn ngữ chính nên các
bạn có thể nhìn bảng xe bus mà đón xe dọc đường cũng được.

Nói đến đây mới nhớ một chuyện cực kỳ đặc biệt mà các thành viên phượt
đi trước cũng công nhận là tại Philippines các phương tiên công cộng mở
máy lạnh nhiệt độ rát thấp. Cực lạnh so với VN dù đó là xe bus hay taxi,
khách sạn hay rạp chiếu phim. Tất cả đều lạnh hơn so với VN rất nhiều
nên các bạn nhớ mang khăn ấm áo dài tay nếu đi bus xa và bay Cebu đêm.
Poly bị hành lần này vì ỷ lại mình chịu lạnh giỏi nhưng qua chịu không
thấu. Lạnh thấu xương.
Ngoài taxi và bus thì ở Phil còn có 2 loại xe đặc trưng là tricycle và
jeepney. Xe ba bánh thì Poly cũng đi 1 lần, nó thật ra cảm giác cũng
giống như xe xích lô 3 bánh gắn máy của VN ngày xưa.
Bạn thích đi thì cứ đi cho biết 1 lần, và cũng nhớ trả giá.
Còn xe Jeepney thì khỏi trả giá, là phương tiện công cộng của đa số
người dân Manila. Có thể so sánh thì dịch vụ xe Jeepney cũng giống như
xe lam của Saigon ngày xưa, rất đặc trưng. Jeepney được cải tiến từ
những xe Jeep cũ của quân đội Mỹ.
Và nhắc lại là người Phil dùng tiếng Anh nên nếu bạn thấy xe có ghi
điểm bạn muốn đến thì cứ lên. Giá chung là 8peso/người không cần bến lộ
trình xa hay gần, cứ bước lên bước xuống là 8peso.
Tuy nhiên bạn phải nhớ rằng Jeepney không có máy lạnh, còn gia thông ở
Manila kẹt xe khá kinh khủng. Khói bụi kẹt xe có thể khiến việc ngồi
trên Jeepney là 1 cực hình. Nếu lâu có thể khiến bạn xỉu nếu bạn chịu
không nổi mùi xăng, nắng nóng.
Philippines là đất nước của thức ăn nhanh, Jollibee là của Phil. Nếu
qua Phil, bạn phải thử bước vào 1 quán thức ăn nhanh của họ để thấy rằng
nó hoàn toàn khác với những gì bạn thấy ở VN.
Ở VN menu thức ăn nhanh cực kỳ lèo tèo và toàn món tẩm bộ và chiên dầu.
Còn ở Phil có lẽ bạn sẽ choáng ngợp vì menu đa dạng và nóng sốt của
thức ăn.
Và bạn hãy nhìn giá để biết rằng đi Phil không cần chuẩn bị lương khô
mì gói là gì cho mệt. Chỉ cần dưới 100peso = 55.000VND bạn đã có 1 khẩu
phần ăn thịch soạn.
Poly cũng có dịp ăn qua vài món ăn đặc trưng của người Phil
Liempo là 1 kiểu sườn heo quay, 79peso cho 1 tảng lớn.
Quay nóng tại chỗ kèm nước chấm rất đặc trưng, chấm bánh mì rất ngon.
Cá rút xương dồn rau củ bên trong, 100peso 1 con ăn với nước tương và cơm.
Còn đây là những món bình dân hơn giá chỉ 20peso = 11.000VND, ăn kèm
với cơm giá 10peso 1 chén, những món cao cấp bên trên thì free cơm.
Đậu hũ tươi chiên giòn kiểu Phil, nước tương chấm hơi ngọt, bán tại khu
phố Tây Malate giá 20peso 1 dĩa, uống với bia San Miguel 30 peso 1 chai
cực đã.

Còn đây là ly chè Halo Halo đặc sản của Phil, lynhỏ giá 25peso. Ai đã
ăn chè tuyết của Malaysia thì sẽ thấy nó cũng giống giống. Mô tả theo
kiểu VN thì gồm đá bào, chè 3 thập cẩm, có thể cho thêm bánh Flan hoặc
bánh lọt, nếu thích thì kêu 1 viên kem ăn chung. Bạn có thể lên các
trung tâm Parkson có bán.
Còn mì gói thì đây, khoảng 50 đến 60 peso mì ly tiện dụng.

Điều tuyệt vời nhất là bia ở Phil vô cùng rẻ, các bạn nên uống thử các
loại bia của Phil, bên này thì San Miguel làm trùm và rất nhiều loại.
Đới với dân nghiện bia như Poly thì quả là thiên đường. Chả bù với đi
Singapore đói khát bia( 7 ngày chỉ dám uống 1 chai giá 5,5$SGD). Bên
Phil chỉ 25peso = 15k chai còn vô bar cũng chỉ 70peso. Thiên đường để
Hangpover.
Uống bia xong thì nhớ đi..., và ở Phil thì họ dùng từ này thay cho chữ WC. Ngạc nhiên chưa?

Poly nói tất cả những cái đó để thấy mức sống ở Phil gần giống VN, đi
lại rẻ ăn uốnglại phù hợp khẩu vị VN. Nên các bạn phượt không lo vì tốn
tiền, rất dễ thích nghi với người Việt. Giá cái nón trong hình bán tại
khu phố cổ giá chỉ 70peso = 42.000 VND. Khuyên các bạn nên mua vì đi bộ
khá nắng, lại rẻ và đẹp, mang về VN lại còn giá trị hơn.

Poly.
Du xuân Tết âm 2012 ở Philippines
Mình mới đi Philippines về, chuyến đi từ ngày 5 Tết, 27/1 tới 11 Tết, 2/2/2012. Mặc dù trên diễn đàn đã có rất nhiều bài viết chia sẻ những kinh nghiệm rất hay và có ích về du lịch Philippines, nhưng mình vẫn đưa lên bài này với những thông tin, kinh nghiệm mới nhất mà mình có được trong chuyến đi vừa qua, để thêm phong phú cho diễn đàn và nếu bà con nào có thể tìm thấy được thông tin nào của bài này có ích cho mình trong những chuyến đi Phi sắp tới thì đó là mục đích của mình khi đưa bài lên, và đó sẽ là niềm vui cho mình khi chia sẻ với mọi người những kinh nghiệm về chuyến đi này. Ở đây mình chỉ chia sẽ những gì mình đã trải qua hoặc những thông tin mình nắm bặt được một cách chính xác nhất mà thôi. Ngoài những gì mình chia sẽ ở đây thì phải nói rằng Manila còn rất nhiều điểm mà mình chỉ mới biết qua thông tin chứ chưa có cơ hội tới thăm được.
Mình đi chuyến bay của hãng Philippines Airlines, khởi hành lúc 15h30’ tại Tân Sơn Nhất, và tới sân bay NAIA, terminal 2 , Manila lúc 7h10’(giờ Philippines-đi trước giờ Việt Nam 1 tiếng). Chuyến bay kéo dài khoảng 2 tiếng 30p. Từ sân bay NAIA về khu Malate 12km, đi taxi meter hết 150peso(gồm 20p tip). Từ cửa ra của sân bay, nếu muốn đi taxi giá rẻ thì phải đi lên tầng trên của sân bay và đón taxi, khi vô taxi nhớ yêu cầu tài xế bật meter, nếu không thì xuống khỏi xe và kiếm xe khác. Khi lên taxi meter thì khởi đầu meter sẽ bật lên là 40.00peso, sau đó tăng lên theo số km. Thỉng thỏang liếc mắt kiểm tra meter, vì đôi khi có meter ăn gian sẽ nhảy từ 40 lên 100p. Nếu muốn chắc ăn hơn nữa thì đi taxi voucher: Ngay cửa ra của sân bay có những bàn bán vé đi taxi voucher, với giá từ 300-400p/xe, nếu đi 3 người thì cũng giá đó, do vậy nên kiếm thêm người đi chung chia nhau sẽ rẻ hơn. Đi taxi này thì an toàn hơn. Dù sao thì không nên tiết kiệm được một ít tiền mà lại sẽ phải mất thêm nhiều tiền, mất thêm nhiều thời gian hoặc mang cho mình thêm tâm lý lo lắng khi đi chơi. Lần đầu tiên mình tới Philippines là năm 2008 thì mình đi taxi voucher, còn lần này thì đi taxi meter, và phải lên xuống 2 lần xe mới có được một taxi chịu bật meter, hai taxi kia không chiu bật nên mình yêu cầu xuống xe liền.
Hotels: Chỗ ở tại Manila khá mắc, những hotel trung bình ở khu Malate và khu Ermita với phòng riêng giá rẻ nhất cũng từ 1.500peso trở lên. Khu Malate và Ermita là hai khu phố dành cho du lịch, nó nằm ngay trung tâm Manila và các dịch vụ du lịch đầy đủ, từ đây đi đâu cũng thuận tiện nên đa số du khách đều ở đây. Chính vì vậy khi viết lại những kinh nghiệm đi tham quan chổ nào thì mình sẽ lấy điểm khởi hành là từ khu Malate hoặc là từ nhà thờ Malate cho dễ định hướng. Chổ rẻ nhất cho dân du lịch bụi là hotel Friendly’s guesthouse, nằm ngay góc đường Adriatio và J. Nakpil-Malate. Ở hotel này có các phòng dorm(phòng tập thể với giường tầng giống như Ký túc xá) cho 4 người và 12 người với chỉ một Restroom. Giá hai loại phòng này(phòng quạt) khi tôi tới đây là 750p/người. Riêng phòng dorm 12 người thì nếu ai muốn ở thì nên chuẩn bị tinh thần trước vì nếu đi ít sẽ phải ở ghép với đa số dân du lịch bụi Âu-Mỹ. Với cái mùi đặc trưng của loại phòng tập thể này, nhiều người sẽ rất khó chịu. Nếu đi 4 người thì nên thuê phòng 4, nếu đi đủ 12 thì thuê phòng 12, nếu đi ít hơn thì phải chấp nhận ở ghép với nhiều người và sẽ phải chấp nhận nhiều bất tiện về sinh hoạt riêng tư và những việc khó chịu sẽ phải chứng kiến. Tuy nhiên, dân Âu-Mỹ, dân Hàn quốc còn ở được thì hổng lẽ dân mình chịu thua? Hotel thứ 2 là Hotel Malate Pensionne, 1771 Adiatico, Malate, đt. 5238304 to 6, Website www.mpensionne.com.ph. Nó chỉ cách Friendly’s guesthouse 100m. Hotel này có phòng cho 2 người với giá 750p/người (phòng quạt), nhưng không có restroom riêng ở trong phòng mà phải xài chung restroom ở ngoài.
Ăn uống. Khu vực Malate và Ermita có một số quán ăn bình dân với giá khoảng 70p/người. Có một quán ăn khá ngon nằm ngay trên đường Nevsra, đối diện với cái công viên nhỏ trước cửa nhà thờ Ermita, quán này có tên là LoLaLy Kitchennet and Grocery. Giá chỉ khoảng 70p/bừa ăn. Từ khu Malate tới đây khoảng 1km.
Tiền tệ, phong tục và phương tiện di chuyển ở Manila:
- Tiền tệ: đồng Pesos(piso) là tiền tệ chính thức ở Philippines, tiền USD nhiều chỗ không xử dụng, kể cả tiệm cơm, một số hotel và ngay cả cửa hàng 24/24: 7-Eleven. Một peso=500đ tiền Việt Nam thời điểm hiện nay. 100usd=4100pes.
- Tip: Văn hóa Phi gần với văn hóa Âu-Mỹ hơn là văn hóa Á Châu, do đó việc cho tiền tip là điều tất nhiên, nếu không cho tiền tip hoặc để người ta hỏi tiền tip thì mình sẽ là người mất lịch sự. Cho tiền tip thì từ khoảng 15% trở lên. Những dịch vụ công cộng như xe bus, Zeepney, tàu điện,…thì không cần tip.
- Văn Hóa: Philippines với khoảng 90 triệu dân, trong đó 85% là Công giáo Roma và khoảng 5% là Islam(Hồi giáo), còn lại là các giáo phái Tin lành và các tôn giáo nhỏ và tín ngưỡng bản địa khác. Vì vậy nên các di tích lịch sử được du khách tham quan thường là các nhà thờ là chủ yếu. Nhà thờ xây theo kiểu Roman-Tây Ban Nha. Vì là đất nước thường xuyên có bão tố-vài chục trận bão mổi năm, động đất và núi lửa-quần đảo Philippines nằm trên vành đai lửa và có khoảng 200 núi lửa, trong đó 25 cái còn đang hoạt động, nên các nhà thờ và tháp chuông thường xây thấp và rất kiên cố với tường dày, và vật liệu xây dựng nhà thờ chủ yếu là những tảng nham thạch của núi nửa. Nhìn bên ngoài thì cũ kỹ và thô kệch nhưng bên trong rất đẹp. Hầu hết người Phi có thể sử dụng tiếng mẹ đẻ là Tagalo và tiếng Anh nên việc giao thiệp với mọi thành phần bằng tiếng Anh là rất dễ dàng.
- Jeepney: Đây là xe thông dụng và rẻ tiền nhất, tương tự xe bus ở Việt Nam. Hầu hết mọi con đường đều có xe này. Cứ lên xe và chỉ cần trả 8peso cho một người một chặng đường. Cũng như xe bus, xe chạy theo từng tuyến, do đó nên hỏi dân địa phương địa điểm mình muốn tới và nên bắt xe nào, họ sẽ chỉ cho mình bắt xe nào. Đôi khi phải đi 2, 3 tuyến xe Jeep mới tới được địa điểm cần tới. Không cần tip
- Xe Bus đường dài: Loại xe bus này cũng có nhiều hãng xe chạy đường dài từ 100km trở lên. Xe có máy lạnh và rất lạnh, khi đi xe này nhớ mang theo áo quần đủ ấm để giữ cơ thể ấm áp nếu không muốn thức suốt đêm trên xe vì lạnh. Kiếm các trạm xe bus đi ra khỏi Manila là một việc rất khó khăn cho những ai mới tới Manila. Thậm chí khi mình hỏi dân địa phương họ cũng không rành lắm; người chỉ đường này, kẻ chỉ đường khác, còn rối thêm và đôi khi còn chỉ sai bét. Vì mỗi hãng xe bus họ tự mở trạm khác nhau nên không hề có một chỗ bến xe bus tập trung. Vì vậy tùy từng nơi đi, mình sẽ chỉ cách đi dễ nhất. Đi xe bus thì không cần tip.
- Taxi: Giá taxi ở Phi rẻ nhất Châu Á, nhưng đôi khi có những tài xế gian lận, do đó khi đi taxi phải trả giá trước và nhất là phải yêu cầu tài xế bật meter, nếu không thì ngay tức khắc xuống xe kiếm xe khác, người Phi cũng làm như vậy. Khi kẹt xe thì mình sẽ phải đưa thêm cho tài xế khoảng từ 50-100p. Nhớ thêm tiền tip.
- Motor Rail hay Xe lửa trên không. Tìm trong bản đồ xem con đường này có dẫn mình tới chỗ cần đến không thì mua vé đi, giá rất rẻ, khoảng 6peso/một lần và đi khắp chuyến. Có nhiều trạm dừng cho nên phải chú ý mình sẽ xuống trạm nào cho đúng. Mình thấy nên xử dụng phương tiện này để di chuyển cho tới chỗ nào không thể đi tiếp thì mình mới đi tiếp bằng xe Jeepney.
- Tricycle: Có hai loại; xe gắn máy và xe đạp. Cái này muốn đi phải trả giá trước. Ở Manila nếu di chuyển khoảng 1km và không vội thì có thể xử dụng loại tricycle đạp. Giá cho loại xe này khoảng từ 30-50p/km-tùy theo mình trả giá. Tricycle đạp chỉ nên đi một người. Loại tricycle gắn máy thì có thể đi hai người một xe và trả giá khoảng từ 20-30p/1km.
---------------------------------------
Nhửng điểm tham quan cách Manila 60-500km.
Mình chỉ giới thiệu những chỗ mình đã tham quan qua và theo thứ tự chỗ nào mình đưa lên trước là những chỗ mình thấy nên ưu tiên đi trước.
- Thác Pagsanjan(pa-san-han) hay còn gọi là Laguna. Cách Manila 100km. Đây là nơi đáng để tham quan nhất sau khi tham quan khu nội thành. Đường vô thác dài khoảng 6-7km, và duy nhất chỉ có một con đường tới thác bằng cách đi thuyền chèo ngược dòng. Chiếc thuyền nhỏ chỉ chở 2 người cùng với 2 người chèo thuyền sẽ phải len lỏi qua nhiều ghềnh đá khá mạo hiểm, vì dòng suối chảy giữa hẻm núi, có nhiều thác nhỏ hai bên vách núi chảy xuống rất ngoạn mục. Đường sông dẫn vô thác và quang cảnh hai bên hẻm núi thì phải nói là vô cùng đẹp và hoang sơ. Ở Việt Nam không hề có con đường vô thác nào hoang sơ, đẹp và mạo hiểm như vậy. Nhớ mang theo quần áo để thay, mang theo nhiều bịnh ni lông để đựng bóp, máy chụp hình và các vật dụng, vì trên đường vô thác mọi người sẽ bị ướt hết. Tour đi thác hết khoảng 3 tiếng, do đó sau khi kết thúc tour có thể ra ngoài thị trấn Pagsanjian-Laguna ăn trưa, hoặc mang theo đồ ăn trưa, vì trong thác không có bán đồ ăn uống. Tại thì trấn, nếu muốn ăn trưa thì ngay con đường chính có quán ăn khá ngon, quán nằm ngay gần cái tháp đá tròn, đối diện với ngân hàng Pural Bank.
Cách đi thăm thác: Nên đi lúc 7h sáng.Từ khu Malate đi xe Jeep ra Pasay city, nói tài xế cho xuống góc đường Taft Avenue và Buendie (Sengil J. Puyat Avenue). Chỗ này có tên là Gil Puyat Station. Tới góc đường này đi bộ và quẹo phải theo đường Taft bên đưới
đường Motor Rail khoảng 50m, thì bến xe đi thác nằm bên tay trái. Vô bến chọn xe của hãng Green Star đi Santa Cruz với giá vé là 106 peso/người. Cứ mỗi 15’ sẽ có một chuyến đi Santa Cruz. Thời gian di chuyển là khoảng 2 tiếng 30’. Khi tới Santa Cruz thì tiếp tục bắt xe Jeep đi vô Pagsanjian hết 15’ với giá vé là 12 peso. Khi tới Pagsanjian thì gần ngay đó bên tay phải đường là cái hẻm nhỏ, ngay đầu hẻm có bảng đề Hotel La Vista, vô trong hẻm 50m sẽ hặp hotel này và mua vé tại đây. Vé tour đi thác là 1.200peso/người. Không nên mua tour của những người ngoài đường chào mới. Vì tour của Hotel La Vista đã được chính quyền giới thiệu nên an toàn hơn. Vé đã bao gồm lệ phí cho chính quyền và mọi chi phí của chuyến đi, kể cả bè tre đi vô dưới thác nước, mình sẽ không phải trả bất cứ một thứ tiền nào nửa cho tới khi kết thúc tour tại chính hotel này. Chỉ còn phải cho tip hai người chèo đò thôi. Chèo đò đưa khách lên tới thác với một cung đường dài khoảng 6-7km là công việc khá nguy hiểm và mệt nhọc, vì phải vượt qua những ghềnh đá hiểm trở và phải chèo ngược dòng. Do đó sau khi họ đưa mình về tới hotel thì nên tip cho hai người chèo đò là khoảng từ 300-400peso. Xe bus từ Santa Cruz chuyến cuối cùng về Manila là 19h30’. Trên đường đi thác có một chỗ nghỉ giữa đường, sẽ có người mời mình mua nước và mua gà nướng đặng bồi dưỡng cho hai người chèo đò. Mình có thể mua hoặc không mua, nếu mua cho họ rồi thì có thể trừ tiền đó ra khi cho tip. Thật ra 2 người chèo đò không ăn uống mấy thứ đó đâu mà họ sẽ lấy tiền của người bán. Nếu cần, chỉ nên mua 2 lon Coca cho 2 người chèo đò là đủ, không cần mua thịt gà. Mỗi lon giá 50peso.
Khi về nên đi xe Jeep khoảng 15’ là ra tới bến xe bus Laguna lấy xe bus về Manila.
- Cao nguyên Tagaytay. Cánh Manila khoảng 65km, nằm ở độ cao 600m nên khí hậu mát mẻ. Đây là khu vực núi lửa còn hoạt động nên trước khi đi nên hỏi nhân viên hotel xem có tin tức gì về hoạt động của núi lửa Taal không , nếu có thì du khách sẽ bị cấm leo lên núi. Hồ Taal là một hồ núi lửa nằm trên cao, đây là hồ trong hồ và núi trong núi. Núi lửa Taal là một núi lửa nhỏ nhất thế giới còn hoạt động, nhưng lại là một trong những núi lửa chết chóc và nguy hiểm nhất thế giới. Miệng núi hiện là một hồ nước với đường kính khoảng 100m, nước trong xanh như ngọc bích, gần giữa hổ nước có một điểm luôn bị xao động và quanh sườn miệng núi nhiều chổ khói trắng vẩn phun lên chứng tỏ nó vẫn đang hoạt động âm ỉ bên dưới. Quang cảnh hồ và núi rất đẹp.
Cách đi: Nên đi lúc 6h sáng. Từ Malate đi xe Jeep hoặc motor rail tới khu vực gọi là Rotonda Pasay city, tới trạm EDSA Station của trạm Motor Rail thì xuống. Đây là ngã tư đường, ngay điểm xuống của EASA Station, đễ ý chỗ có hotel So-Go màu đỏ và cái tiệm Mac Donal ngay đó, giửa hai cái này là cổng vô bến xe bus gọi là Genesis Transport Service Inc. Cổng vô rất khó nhận ra nên phải chú ý, vì không có bảng chỉ dẫn gì hết. Sau khi vô cổng thì kiếm xe bus BCS đi Tagaytay với giá 78peso/người, xe đi khoảng gần 2 tiếng. Tới bến xe Bus của Tagaytay thì vô bến xe jeep cách đó 50m, lấy xe jeep trung chuyển đi thêm khoảng 5’ nửa thì sang xe jeep khác hoặc thuê xe tricycle đi Talisay-giá khoảng 100-150p/xe/2 người. Nếu đi xe Jeep thì phải đợi cho xe đủ khách mới chạy và giá khoảng 20-50p/người. Nếu muốn đi một chuyến Jeep thẳng vô tới Talisay để khỏi phải thêm xe trung chuyển thì phải hỏi kỹ coi xe có tới tận Talisay hay không, và thường nếu có thì phải đợi cho đủ khách xe mới chạy. Talisay nằm bên bờ hồ Taal và cách Tagaytay khoảng 10km. Từ Tagaytay theo đường đèo xuống dốc nhiều km mới tới Talisay. Khi tới Talisay thì thuê thuyền đưa qua hồ Taal để tới núi lửa Taal. Giá thuê trọn gói đi và về (gồm thuyền, ngựa leo núi, phí lên núi) là khoảng 700-1000peso/người-có thể trả giá. Thuyền có thể chở được từ 3 tới 4 người. Nếu đi chung 3-4 người thì nên trả giá từ 500-700peso/người. Sau khi xuống núi nhớ tip cho mấy thằng nhỏ dẫn ngựa từ 50-100peso. Mang theo nước uống, nón, áo khoác che nắng và khẩu trang-đường rất bụi bặm. Muốn ăn trưa thì mang theo đồ ăn trưa. Sau khi kết thúc tour, bắt xe Jeep từ Talisay ra bến xe bus Tagaytay để về Manila, nhớ trả giá với xe Jeep, vì thường họ sẽ đòi giá cao cho một người, mình nên trả khoảng từ 70 tới 100peso/ người là được. Xe Jeep này thường chạy thẳng tới bến xe bus Tagaytay có xe về Manila luôn chứ không cần xe trung chuyển như khi đi vô nữa. Xe bus từ Tagaytay về Manila chuyến cuối là khoảng 17h30. Nên đi sớm và về sớm, vì nếu về trễ sau 15h sẽ bị kẹt xe rất khổ. Tour này sáng sớm đi thì có thể quá trưa hoặc chiều về là được.
------------------------
- Thành phố Legazpi với núi lửa Mayon- cao 2451m, đường kính chân núi trải
dài 20km, miệng núi lửa có đường kính 500m và là một hồ dung nham đang sôi sục nên đỉnh của nó lúc nào cũng có khói trắng bay lên. Cách Manila 525km. Thành phố thì không có gì nhiều để tham quan, nhưng núi lửa Mayon thì rất đẹp. Rất tiếc là đỉnh của nó thường bị mây che phủ, do đó phải lựa thời tiết tốt mới nên đi. Nói chung hên xui thôi, vì từ Manila tới đó trên 500km, nên nhiều khi ở Manila thời tiết tốt mà tới Lagaspi thời tiết có mây nhiều thì không thể thấy hết vẻ đẹp của núi được. Buổi sáng sớm khoảng 5-7h thì ít mây nên có nhiều cơ hội để thấy đỉnh của nó, buổi chiều thường có nhiều mây từ biển kéo vào sẽ che hết đỉnh núi. Ngọn núi này rất giống núi Phú Sĩ ở bên Nhật, và hai ngọn núi lửa này được cho là 2 ngọn núi lửa có hình dạng đẹp và cân đối nhất thế giới. Lần phun trào dung nham cuối cùng là từ tháng 6-11 năm 2006. Hiện vẫn còn thấy vết tích của hai dòng dung nham xám đã khô cứng từ sường núi chảy xuống của lần phun trào năm 2006. Ngoài núi lửa Mayon ra thì nếu muốn tắm biển thì từ thành phố đi thêm 15km nửa sẽ tới Santo Domingo, ở đây có nhiều bải tắm đẹp.. Tour này có thể từ Manila đi xe đêm hôm trước sáng hôm sau tới, tham quan trong ngày và tối lên xe về lại Manila. Hoặc nếu muốn leo núi thì ở lại 2 ngày. Nhưng leo núi chỉ được phép leo tới độ cao 1.800m là tối đa, vì núi đang hoạt động nên khí sunphur thoát ra sẽ gây nguy hiểm cho du khách do đó chính quyền cấm leo cao hơn. Nếu chỉ thăm núi lửa thôi thì không cần đi tới tp. Legaspi, mà chỉ cần tới thị trấn Daraga nằm trên đường từ Manila đi Lagazpi, chỉ cách Legazpi khoảng 14km . Nói trước với tài xế cho xuống thị trấn Daraga này.
Cách đi: Từ khu Malate đi zeep ra bến xe pasay ở khu Rotondo, kiếm trạm xe bus của hãng Philtranco. Giá vé có hai loại: Xe có restroom thì 1.100p/người, không có restroom thì 800p/người. Nhớ lấy xe nào khởi hành tại bến xe Pasay này lúc 19h45’ hoặc sớm hơn thì càng tốt, vì nếu đi trể quá cơ hội ngắm đỉnh núi sẽ khó. Phải hỏi người bán vé rõ ràng là xe khởi hành chạy từ bến xe Pasay này là chính xác mấy giờ? Vì có chuyến khởi hành sớm từ bến xe khác và khi tới đây rước thêm khách là trễ hơn từ 1 tới 2 tiếng, do đó phải hỏi rõ ràng. Xe đi từ Manila tới Legazpi sẽ mất 11 tiếng, trong đó có khoảng gần 1 tiếng nghỉ giữa đường. Kiếm xe nào giờ khởi hành khoảng từ 16-17h là tốt nhất, vì như vậy mình sẽ tới Legazpi lúc 5-6 giờ sáng thì cơ hội ngắm được đỉnh núi sẽ cao hơn.
Nói tài xế khi xe chạy tới thị trấn Daraga thì cho xuống xe, chỗ này còn cách Lepaspi 14km. Sau khi xuống xe thì hỏi đường lên nhà thờ Daraga trên đồi, nằm ngay trung tâm thị trấn. Đây là một nhà thờ cổ và từ đây nhìn về núi lửa Mayon và thị trần nằm bên dưới nó thì rất đẹp. Cảm giác ngồi trên các bậc thềm bên hông nhà thờ ngắm nhìn toàn bộ ngọn núi lửa là sẽ là một cảm giác thanh bình và thú vị. Nếu thích có thể dạo bộ tham quan làng quê hoặc thị trấn ngay bên dưới nhà thờ. Một địa điểm nửa cách nhà thờ này khoảng 5km là khu tàn tích Cagsawa nổi tiếng, rất nên bỏ khoảng 1-2 tiếng cho chuyến tham quan này. Cagsawa là một làng quê với một ngôi nhà thờ nằm cách núi lửa Mayon 8km. Năm 1814 ngọn núi lửa Mayon bất ngờ phun trào mãnh liệt, khoảng 1.200 người dân của làng quê này đã vội vã tìm nơi ẩn náu bằng cách chạy vô trong nhà thờ xây bằng đá kiên cố Cagsawa. Nhưng những tảng đá hàng tấn và dòng dung nham nóng chảy phun ra từ núi lửa đã bất ngờ phá sập và nhận chìm luôn toàn bộ khu vực nhà thờ và làng quê này, chôn sống luôn trên 1.200 dân cư của nó trong nhà thờ dưới nhiều mét dung nham. Hiện tàn tích còn lại là một phần tháp chuông và những đỉnh tường của nhà thờ Cagsawa năm xưa. Dưới đó vài mét là nơi an nghỉ của trên 1000 người bất hạnh. Từ nhà thờ Daraga đi xe tricycle gắn máy khoảng 15’ là tới khu tàn tính Cagsawa, một chuyến tricycle cho 2 người đi và về là 100p, họ đợi mình tham quan 30’, nhớ thêm tiền tip cho họ. Nếu còn còn thời gian có thể đi thêm khoảng 11km nữa thăm 2 hang động gần Camalig. Hai hang động này cách Legasoi 25km, và cách Daraga khoảng 11km-mình chưa tới chổ này do không kịp thời gian.
Bên hông nhà thờ Daraga, dưới triền đồi có quán ăn Red Labuyo, nhìn về núi rất đẹp. Giá một bữa trưa ở đây từ 100-100p/người.
Nói chung khu vực nhà thờ Daraga trên đồi này có lẽ là một trong những chỗ có phong cảnh và địa thế đẹp nhất để nhìn về núi lửa Mayon và những làng mạc xung quanh nó.
Buổi chiều có thể từ Daraga ra bến xe bus Daraga ngay dưới thị trấn mua vé xe bus của hãng Cagsawa về lại Manila trong đêm với giá vé 765p. Cũng có nhiều hãng xe bus khác nhau tại đây có chuyến đi về Manila. Giá từ 600p tới 800p. Dù đã có bảng niêm yết gía, nhưng giá trên thực tế sẽ thấp hơn vì còn tùy theo mình trả giá ra sao nữa. Có các chuyến về Manila: 17h30’ và 18h00’.
Trường hợp muốn thăm thành phố Legazpi và khu bãi biển Santo Domingo thì sẽ theo xe bus chạy thẳng xuống tới bến xe Legazpi. Sau khi dạo quanh thành phố, thăm hải cảng Legazpi và nhà thờ cổ kính của thành phố là San Rafael. Từ bến xe bus tiếp tục đi nhà thờ Daraga trên đồi như đã nói ở trên thì chỉ cần đi xe zeep với chỉ 11peso/người là tới Daraga. Và khi muốn về manila thì cứ từ Daraga về luôn khỏi quay lại Legazpi.
- Đảo Corregidor. Đảo này nằm chắn ngay đường vô vịnh Manila, cách Manila 48km về phía Tây. Đây là nơi ghi nhiều dấu tích của những trận chiến giữa Mỹ-Philippines và quân Nhật trong thế chiến thứ II.
Cách đi: Từ khu Malate đi ra đại lộ Roxas, nếu quẹo tay mặt sẽ là khu vực công viên Rizax, khu cổ thành Intramuros, Manila Hotel và khu đại sứ quán Mỹ. Quẹo trái sẽ là đường đi sân bay NAIA, Khu vực Hải Quân Philippines, khu phức hợp Trung tâm Văn hóa Manila. Vậy nếu muốn đi đảo sẽ phải quẹo tay trái theo đại lộ Rosax, đi qua khu vực Hải quân khoảng vài trăm mét là tới khu phức hợp Trung tâm Văn hóa Manila, ngay bên cạnh khu phức hợp là đường xuống bến cảng, theo đường xuống khoảng vài trăm mét thì bên tay phải là cửa vô khu vực mua vé tham quan đảo Corregidor. Cửa vào không thấy bảng chỉ dẫn nên chỉ cần tới đây hỏi thăm người ta là được. Vé tham quan đảo là khoảng 2000p/người. Bao gồm tàu đi và về, một bữa ăn trưa tự chọn và các dịch vụ hướng dẫn tham quan khác. Phải có mặt tại điểm bán vé 1 tiếng trước giờ khởi hành. Muốn đi đảo phải đi ngay trong những ngày đầu mới tới Manila, vì du khách có thể sẽ phải ở lại một đêm trên đảo nếu thời tiết không thuận tiện cho việc tàu rời đảo vào buổi chiều để trở về Manila. Do đó người bán tour sẽ không chấp nhận cho mua tour nếu biết trong vòng 24h tới chúng ta sẽ có chuyến bay nội địa hay quốc tế. Vì họ không bảo đảm sẽ chắc chắn đưa chúng ta về kịp Manila trong ngày, vì còn lệ thuộc vào thời tiết của vịnh Manila. Mình chỉ mới tới hỏi thông tin và chuẩn bị mua vé đi đảo thì bị từ chối vì có chuyến bay về Việt Nam vào sáng hôm sau, nên mình chưa đi đảo này.
Đó là tất cả những thông tin, kinh nghiệm mà mình có được sau chuyến đi 7 ngày và 6 đêm ở Philippines. Rất hy vọng qua bài này sẽ có thêm được một vài thông tin có ích cho mọi người khi thực hiện những chuyến đi Philippines sắp tới. Mình không biết cách nào tải hình lên đây nên đành chỉ có bài viết “chay” vậy, mong mọi người thông cảm.
Đi Philippines không cần xin Visa gì đâu bạn, chỉ cần có hộ chiếu là được rồi. Các nước Đông Nam Á bây giờ đầu bỏ Visa hết rồi. Tổng chi phí mình chi cho chuyến đi là 4.900.000 đồng-xài khá tiết kiệm, đó là tính hết mọi thứ chỉ trừ vé máy bay thôi. Vé máy bay khứ hồi là 6.700.000 đồng. Thật sự tiền vé máy bay còn mắc hơn tiền xài cho cả chuyến đi nữa. Bạn nên tìm mua vé máy bay giá rẻ của hãng Cebu, giá vé khứ hồi chỉ từ 1 triệu tới 2 triệu hà.
*******************
Em sorry cả nhà khi khai quật lại cái top này. Chả là có vài thông tin muốn khoe với cả nhà, để ai đi Manila thì tham khảo.
Đồ ăn ở Manila rất hợp khẩu vị người Việt. Em vào nhà hàng nổi tiếng là Aristocrat bên đường Roxas, bên bờ vịnh Manila, nhà hàng này mở cửa 24h, nói chung là ai cũng khen ngon. Dù kinh hãi với đồ ăn Indo và Myanmar nhưng em vẫn muốn thử xem đồ Phi thế nào. Gọi món salad truyền thống thì được bê ngay ra đĩa xoài xanh cắt hạt lựu, kèm cà chua cũng cắt hạt lựu. Nửa đĩa là bày... mắm cáy. Hahaha, khẩu vị mắm y chang Việt Nam.
Món thứ hai là chân giò rán (chiên) giòn. Công nhận ngon. Thấy em nhân viên khoe là món BBQ nổi tiếng của Phi đấy. Cái chân này ở nhà mẹ em mua chắc chưa đến 100k, nhưng nhà ta chỉ biết ninh măng, luộc, giả cầy thôi... chứ không chế biến kiểu Phi. Giá một cái chân là 1200 peso, tính ra tiền Việt là 600k. Công nhận đắt. 600K ở VN chắc ăn cua bể mấy con rồi, nói gì chân lợn. Hihi, nhưng rất ngon nhé!
Món thứ ba là súp kiểu Phi. Em nhân viên hăm hở bê ra canh rau muống ninh sườn, nấu kiểu canh chua, kèm khoai sọ bở tơi. Không khác gì canh khoai sọ ninh sườn ở VN. Em cứ tủm tỉm cười không rõ Phi và VN, ai học lỏm của ai.
Rồi lại thêm một món là thịt lợn quay. Y chang thịt quay nhà ta. Nói chung toàn các món rất hợp khẩu vị.
Trên đường phố, em thấy sinh viên mua nước kiểu sâm lạnh uống nên cũng tạt té vào thử xem mùi vị thế nào. Y chang sâm lạnh nhỏ vài giọt nước hương chuối nhà ta.
Ở Manila thì chả có khỉ gió gì tham quan, chỉ thích nhất shopping. Em đi cái to nhất là SA rồi cái nhỏ hơn là Robinson. Gọi là nhỏ nhưng Robinson vượt tất cả các shopping center ở VN là cái chắc. Cái SA thì cả châu Á cũng phải lác mắt rồi. Còn cái Mega View thấy to quá nên đành... hẹn lần sau. Hàng hiệu mua sắm rất thích, thẻ quẹt tưng bừng. Tất cả khách đều được gọi là Sir, ra vào ngắm nghía dù không mua gì cũng được nghe câu "Thank you Sir". Mà không chỉ em, thấy mấy tên sinh viên Phi vào xem cũng được nhân viên chào thế.
Mà ở Phi ai cũng nói tiếng Anh.
Em thấy đi taxi tiện nên em chỉ sử dụng phương tiện này. À, không có meter nhé, chỉ lên xe, nói địa chỉ và mặc cả thôi. Nhớ là phải mặc cả thống nhất giá trước.
Lúc về VN thì nhớ giữ lại ít nhất 750 peso để đóng tiền thuế cho nhà nước bạn. Vào cửa soi an ninh thì bắt buộc cởi dép, giầy. Bộ cắt móng tay thì cho qua, còn ô che mưa thì tịch thu. Ngược hẳn với VN và mấy nước Asean kia. Túm lại là tuỳ cảm tính của nhân viên soi.
Có vài kinh nghiệm thế này:
- Nên đổi tiền ở Western Union vì giá tốt và đàng hoàng, ko đổi các quầy ngoàii đường, giá hiện nay của nó là 100$ = 4205 P, trong khi các nơi khác ở Manila là 4200, thậm chí 4150 p
- Nên xem bản đồ hoạc hỏi dân địa phương về khoảng cách định đi rồi gọi taxi trọn gói, hoặc chạy theo meter, đi taxi ở Phil rẻ hơn VN nhiều
- Từ SB Aquino về trung tâm đi lên tầng 2 mà bắt xe taxi chỉ tầm 150p, , xuống tầng 1 thì tầm 400p cơ
- Từ SB Clark về Manila, đường xa cả trăm km, giá tầm 2500p/xe 7 chỗ, 3400p/xe 16 chỗ. Khi thuê xe nhớ giao hẹn họ phải chịu phí cầu đường
- Từ Manila đi hồ Taal, mình thuê xe riêng 12 - 16 chỗ, đi 2 chiều chỉ mất có 2800p, chạy mất 1,5h, thuê thuyền ra đảo tầm 1000 -
1500p/ thuyền tùy số người, thuê ngựa leo núi từ 250 đến 300p/ngựa. Đi Taal về vẫn kịp đi Banaue, nhưng phải mua vé từ trước và có tel của họ , nếu cần đề nghị họ đợi mình
- Đi Banaue thì nên đi chuyến tối để ngủ luôn trên xe, n nhớ mang quần áo ấm , chăn đắp vì xe ở Phil rất lạnh
- Đi Pinatubo có thể đi bus công cộng và phải đi từ sáng sớm
- Cuối cùng rất nên đi chơi các đảo
Để lúc nào rỗi rãi sẽ tặng các bạn một số địa chỉ hay và tel bổ ích
--------------
Vừa đi Philippines về
Update 1 số thông tin cho mọi người nhé:
Đi hồ Taal: từ bến xe Passay, ra khỏi sân bay, hỏi shuttle bus: 20P/người đến MRT Taft Rotonda. đến đó là Passy luôn nhé, tìm xe đi Tagaytay, 84P/ng
Vừa xuống nơi thì có cò tricylce chở và Talisay. Bọn này đi 3, giá 120P
Tricylce chở thẳng đến dịch vụ: 1 bangka giá 1200P (mình nghĩ chỉ 1000P)
Đi Bangka cực kì thú vị: ra giữa hồ nước tạt ướt sạch
Tới hồ: mua vé 50P/người,.. dù gì cũng đừng thuê guide, 1 con đường độc, nếu đi giữa trời nắng, mang balo thì rất mệt, nhưng sẽ có 1 số người đi theo dắt ngưạ, nói giá 1000/3người... trả giá 600P/3ngựa... tips khi xuống 100P/3 người (ng ta sẽ yêu cầu tips, nhưng thật sự nên thêm... tùy cảm nhận của mỗi người nhé... với mình so với việc mua nước cho họ, cho họ tiền sẽ hay hơn)
--------------------
Nói thêm với bạn là Boracay chỉ có
khách mỗi năm sáu tháng từ tháng 12 đến tháng 5 năm sau còn lại do xứ
Philippines lắm bão nên những tháng còn lại rất ít du khách đến. Bởi vậy
bạn có canh vé rẻ book đi chơi cũng phải nhớ khoảng thời gian có bão
thì chừa ra nhé. Vé máy bay từ Manila đi Caticlan, Boracay khá đắt &
book càng sớm thì càng rẻ nên nhớ mua sớm bạn nhé. Có 3 hãng bay đến
Caticlan, Boracay từ Manila phổ biến là CebuPacific, Airphilexpress
& Seair. Giá vé bay từ MNL ra luôn rẻ hơn giá vé bay về... đó là
những gì tôi thấy.
À, khi bay về SGN từ Manila, bạn nhớ
để dành 750PHP để đóng tiền phí sân bay... ở phi trường này tiền lệ phí
sân bay không bao gồm trong giá vé như những phi trường khác.

an
Sebatian. Toàn bộ nhà thờ được xây dựng bằng sắt thép theo kiểu Gô tích
và được những kỹ sư người Bỉ thiết kế và lắp ráp vào cuối thế kỷ 19.
thẻ tín dụng là gì http://thebank.vn/posts/7994-the-tin-dung-la-gi-cach-thuc-hoat-dong-cua-the-tin-dung
Trả lờiXóa