Câu chuyện này hoàn toàn khác, khía cạnh khác trong cuộc sống, đánh đổi mọi thứ , ranh rới mong manh giữa sống và chết.
Người Việt ở Đông Âu tương đối mạnh ở Nga và Đức, CH Sek và Ba Lan,Ucraina.
Gia đình cũng có mối quan hệ mật thiết với các " đồng chí " vốn đóng đô tại ĐÔNG ÂU đến tận gốc rễ và coi đây như quê hương thứ 2, vậy nên những điều ghi lại đây mọi ng có thể tin có thể ko tin và nghĩ sao cũng đc.
Với thập niên 90 trở đi, dân ĐÔNG ÂU bắt đầu loạn, và hình thành các băng nhóm, tổ chức, các ông trùm hùng cứ tại Đông Đức, Tại Ba Lan, tại CH SEK, riêng ở Nga và Ucraina là các Soái.....
Các Soái này xuất thân thường là XKLD hoặc du học sinh thời bao cấp, do nhiều đường hướng khác nhau rồi bung ra làm ăn, làm ăn cò con, đến buôn lớn như đánh hàng may mặc trung quốc, sản xuất hàng nhái, buôn lậu thuốc lá, buôn thịt người " đường dây đưa người vượt biên ".... vô hình chung trong cái thời loạn của xã hội ĐÔNG ÂU đó, người Việt góp 1 bàn tay nhung thấm đẫm đầy máu và ngoại tệ vào cuộc sống vốn dĩ đầy bon chen của ĐÔNG ÂU...... đưa 1 số người, 1 số băng nhóm bằng những con đường phi pháp vươn lên với nhưng túi tiền chật ních khổng lồ.....
Nói nhiều tốn đất, lại bảo bốc phét. kể luôn,
CON ĐƯỜNG MÁU : đường dây đưa người vượt biên
Để vượt biên sang ĐÔNG ÂU, chẳng cần biết họ ra đi vì mục đích gì, chả cần biết họ có ai thân quen bên đó không, chỉ cần họ có tiền thế thôi
Cần 1 cuộc điện thoại, 1 cuốn hộ chiếu, và 1 số tiền, 1 số người VN sẽ đc băng nhóm người NA đưa sang bất kể các nước như NGA, ĐỨC, BA LAN, CH Sek
Tất nhiên tùy thuộc vào túi tiền của người muốn đi, nhiều tiền vượt biên kiểu bố đời, có nghĩa chễm chệ trên máy bay, phòng vèo cái qua, và ra đến cửa có Mẹc đến đón như BỐ ĐỜI ở VN qua. Ít tiền hơn nữa thì đi kiểu du lịch qua màn ảnh nhỏ đấy là theo tour du lịch sang Nga, đặc biệt ko bao giờ có chuyện cầm vé máy bay, bay thẳng vào MAT, vì bay thẳng vào Mat với cái hộ chiếu du lịch thì sau 24 h bạn sẽ nhìn thấy mặt trời trong Lăng rất đỏ, tay xách vali , chân đi giày và được đèo trên xe @ cùng với những thằng giấy tờ giống hệt mình ( @ : còng số 8), đa số du lịch qua Nga, đường dây đưa người đi, thường cho khách bay qua Hàn quốc, rồi bay tiếp vào Vladimirvostos, vào đến vùng này , có dân đưa người đón tại sân bay, bố trí ăn nghỉ đàng hoàng, tiếp đó mới bay tiếp chuyến nội địa vào Mat, như vậy đảm bảo an toàn 100%... đa số giấy tờ du lịch đều bị tẩy rửa và tịch thu hộ chiếu ngay của những người đã đặt chân đến Mat... số giấy tờ này sẽ đi đâu thì CÒN LÂU HY MỚI NÓI......
mỏi tay, đi trà đá đã tí viết tiếp
Vào đến Mat thì đợi đi tiếp, kẻ sang ĐỨC, người sang Ba Lan, người vào Sek, người đi Anh, người đi Pháp.
Đa số đến ĐỨC là người NA, sang Anh là người HP.
Tại Mat sẽ phân chia tiếp theo số tiền bỏ ra đi, nhiều tiền thì sẽ từ Mat dùng giấy tờ của dân Việt đã định cư tại Nga, xin visa du lịch vào Pháp, cũng lên đại sứ quán Pháp phỏng vấn , trót lọt thì sẽ bay sang Pháp sau 1 tuần, đến được Paris sẽ đi Metro tới ĐỨC, khi đi có người đi cùng, sang đến đất ĐỨC có ng đón, và có cuộc điện thoại cho người thân bên ĐỨC, báo chuẩn bị tiền và nhận hàng, hàng được chở tới tận nhà, giao tận nơi và nhận tiền, hoặc nếu người nhận bên đất ĐỨC ko có tiền, thì báo về nhà, ng ở VN đúng giờ tới nhận tiền.... xong 1 phi vụ trót lọt.....
Đại đa số những người có tiền đi kiểu này sẽ an toàn hơn và được cư xử đẹp, ko rụng 1 sợi lông chân lông tay.
Còn nhóm sang Anh thì khoai hơn là chắc, tập kết ở Pháp , hoặc được đưa sang Hà Lan, rồi theo đường xe chở Beer chạy vào đất Anh, đề phòng hải quan Anh thì dân đưa người thường làm 1 con xe chở tect beer thuê tây lái , đi cùng với vài chiếc nữa
ví dụ : 5 xe chở, thì 1 xe rút hết bia 1 nửa trong bồn, cho người vào. đục cuối bồn vài cái ống dẫn khí cực nhỏ, cách nhau 1 gang tay theo hình zích zắc, đi đường thì vô tư, nhưng đi qua biên phòng sẽ có báo hiệu, để dán các lỗ đó lại. Thông thường xe chạy từ chiều, tính thời điểm chuẩn là xe chạy qua cửa biên phòng vào đêm, và công an cửa khẩu thường ít lưu í và kiểm tra qua loa, vì xe chở be er nên giấy tờ xe thường rất ngon lành, chạy sang ĐẤT ANH sẽ có nơi tập kết hàng, và các đường dây đưa người đi nhận thân nhân, lĩnh tiền......
Đó là kiểu vượt biên nhị đẳng, có nghĩa là chỉ sau mỗi cái thằng ung dung đặt mông lên ghế đệm của con Boeing 777 phóng vèo cái sang.
Còn cái kiểu Hạ Đẳng nhất, đen nhất, và tởm nhất, đấy là đi bộ, đi oto và vượt rừng sang ĐÔNG ÂU
Từ Mat , nhóm đưa người vượt biên, sẽ tính số người đi. Chở bằng oto sang Ucraina rồi lên biên giới , vượt biên kiểu này là dã man nhất, vượt rừng, chạy xuyên rừng qua biên giới , thường rằng cách này, ko thể đi ngày 1 ngày 2 được, biên phòng các nước như Ucraina, Ba Lan, CH sek đi tuần rất gắt gao để ngăn chặn dòng người vượt biên từ châu á sang.
Hy có 1 thằng bạn quen bên ĐỨC, nó từng kể, tao đi từ tháng 6 ở nhà, mà đến tháng 1 năm sau mới sang được ĐỨC.
Nó ra đi với 2 bàn tay trắng, năm ở mat mất 3 tháng rồi mới đc bọn đưa người đưa đi tiếp, cùng đoàn có cả vài đứa con gái, lúc đầu thì rất bình thường, nhưng sau cũng hết tiền, và đợi đi tiếp, sang tới đất Ucraina thì khoảng tầm tháng 10, trời bắt đầu lạnh, bị dân đưa người đi tập kết ở 1 nơi mà theo nó kể, nhìn xung quanh toàn rừng, lều trại bẩn thỉu, 6 người được nằm 2 cái miếng phản, tối lạnh quá, tất cả nằm ôm nhau.
Dân đưa người đi rất biết nhìn mặt, với con gái mà có ng nhà gửi gắm bên đó, nó ko động vào cái lông chân, nhưng cái kiểu tứ cố vô thân, nhìn được được là chúng nó party hết, thế nên mới có chuyện ( có đứa con gái, đi từ đầu năm, cuối năm đặt chân sang đất ĐỨC, chạy thẳng vào trại tị nạn , và đẻ luôn, ko hề biết bố đứa bé là ai ) có ng ko có tiền đi, đường dây đưa người chấp nhận đưa sang làm GÁI để trả nợ, trả hết tiền, thì ok, phóng thích, ném ra đường cũng được, thích ở lại động làm kiếm tiền cũng đc.
Quay lại chuyện thằng bạn, nó nằm tại biên giới 2 tháng, lúc này ĐÔNG ÂU đã sang ĐÔNG, tuyết rời dày, và dân đưa người dựng tất cả dạy, dắt vào bìa rừng, chỉ thẳng cái cột đỏ léo lét ánh đèn, giục dã chạy thật nhanh, chúng nó còn lùa chó ra xua, chạy hết sức, chạy như rằng phía sau mình đang là tận thế, may mắn chạy được qua chốt biên phòng thì có bãi đáp của dân đưa người dựng sẵn, ko may mắn thì xác định 1 chết vì lạnh , kiệt sức còn ko bị bỏ lại phía sau, coi như cũng được đi tây và chết ở trời tây.....
Thằng bạn số đen như chó, đang chạy điên cuồng, bỗng có đèn pha chiếu sáng loáng cả quãng đường,, tiếng trực thăng rú ầm trời , ngẩng mặt lên, chưa kịp nhìn thì dính ngay lưới của biên phòng ném xuống bắt người vượt biên, tất cả bị bắt, bị đưa về đồn biên phòng thẩm vấn, xe tuyết của cảnh sát quây đầy.... ko 1 ai thoát.
Những pha cứu người ngoạn mục , múc dân vượt biên từ đồn công an ra
Sau khi bị bắt, cả nhóm bị nhét vào 1 xe chở thẳng về đồn công an biên phòng nước bạn, thường rằng sẽ phỏng vấn lấy lời khai
Đại loại tên, tuổi, ở đâu VN, sang đây làm gì, tại sao vượt biên , ai đi sang.... và vấn đề bất đồng ngôn ngữ và ko có thông dịch viên nên tất cả bị nhốt lại, cho ăn uống đàng hoàng,
Biên phòng Ucraina hay Nga thì cũng ăn tiền hết, dân đưa người ngửi thấy mùi bị tóm hết hàng, điều ngay đại bàng tới đồn biên phòng, cẩu người ra, số tiền này nằm hết vào tiền chuyến đi, ko tính riêng.
Khi cẩu người ra hết, lại bố trí cho đi tiếp, nhưng thường sau khi cẩu người ra có thỏa thuận ngầm, biên phòng làm nhẹ tay hơn.
Nó đc cẩu ra và 3 hôm sau đi tiếp, vẫn như vậy, chạy thục mạng, nó bảo, tao chạy mà còn éo biết cảm giác gì ở chân nữa, đeo mẹ, lúc đấy chả nghĩ đc cái gì, cứ chạy thôi, chạy kiệt sức, thì có cái bìa rừng, có nhóm người chờ sẵn, tóm cổ hết, tưởng bị thịt, hóa ra nó nhét vào cái nhà kho ở bìa rừng, chả biết ở đâu, mặc nhiều quần quá, muốn ái thì vạch mãi, moi mãi mới ra, cứ tè thẳng vào quần cho ấm người....
Từ bìa rừng biên giới CH sek, tất cả đc dắt theo lối món, chạy sang men theo suối chạy ra được đường lộ nhỏ, 2 người nằm trong cốp xe của dân đưa người và đi miệt mài , đến lúc mở cốp xe đc lôi ra, thực chất chả biết ở đâu, vì quá mệt mỏi và kiệt sức,
Tất cả được tập trung và phân tán ở những địa điểm nằm rải rác trên đất Sek, ai đi ĐỨC sẽ bố trí đi tiếp bằng ot o của đường dây đưa người từ ĐỨC sang đón, ai đi Balan sẽ có o to đưa đi BaLan... đi sang Anh thì lại tiếp tục đợi
Nói như trên thì ko thể hiểu được cái sự mong manh sống chết và nỗi nhục nhã thế nào, vì nói thật em chả đi bao giờ nên em chả biết.....
Nhưng có chuyện sang tới đất Sek rồi, chui vào đất ĐỨC cực hóc búa, vì đi kiểu gì, biên giới thì ko vấn đề nhưng cảnh sát ĐỨC vốn nổi tiếng và cực kì cứng rắn, họ nắm rất rõ và làm cực mạnh với làn sóng vượt biên từ VN sang. Nếu cảnh sát ĐỨC tóm đc thì xác định, bỏ xe chạy trốn, chạy khắp nơi, miễn trốn đc thoát đc cảnh sát , rồi tìm lại sau, chứ bắt đc thì lệnh trục xuất về VN ngay lập tức là ko tránh khỏi, mà nếu bị trả về VN thì người đi vượt biên ko mất tiền, vì đườ̀ng dây chưa làm xong việc, mà đường dây thiệt hại nặng vì mất tiền bỏ ra cho ng ta đi... lại phải nằm im 1 thời gian và gây dựng lại.
Phóng vèo cái ot o chở vài người chạy qua biên giới là chuyện quá đơn giản, nhưng qua mắt đc cảnh sát là điều ko hề đơn giản, ko thiếu người chết ngạt trong nhưng xe contenơ vì thiếu oxi, còn những xe chở xăng, rút hết xăng ra, chạy qua máy kiểm tra nhiệt kế, bị giữ lại, mở téc ra, lôi đc khoảng hơn 20 ng , thì ng chết hơn 1 nửa, vì thiếu oxi, khi dừng đợi kiểm tra, nó đã tắt oxi để tránh máy đánh giá nhiệt của cảnh sát...... có xe chạy sang tới bãi đỗ bên ĐỨC, mở công đông lạnh ra thì còn toàn người Tuyết, vì lúc đợi kiểm tra, nó hạ nhiệt độ của contenơ xuống âm độ, bảo quản hàng chất đầy, được xếp phía ngoài để che mắt.....
Ai may mắn thì thoát chết, ko thì chết mất xác, đường dây lại cho cái xác đó vào bao tải, mang vào bìa rừng hỏa thiêu, âu cũng là số người..... Thiên đường đâu chưa thấy, chỉ biết chết mất xác nơi xứ người
----------------------------
Chuyện vượt biên thế đã
Chuyện Trồng cỏ :
Dân mình, nói thẳng, vượt biên thì làm **** gì có giấy tờ gì, vượt biên sang tới nơi.... đàn bà con gái thì đẻ thật nhanh, xã hội Đức nó vẫn ưu tiên phụ nữ trẻ em, đẻ nhanh còn làm giấy tờ cho con, mà con có giấy tờ thì mẹ được ăn theo, cho nên được ở lại.
Thật chứ đời em chứng kiến có 1 bà, bà í có 5 đứa con, mà có tận 5 thằng bố khác nhau, vãi ái với nàng...
Còn đàn ông đàn ang, sống chui lủi, 1 là đi bán thuốc lá lậu,2 là làm cửu vạn trong chợ, có ng quen bao bọc, đc làm việc thì cũng tránh ra đường, cố gắng kiếm tiền trả nợ chuyến đi, hoặc tích lũy để làm giấy tờ, chờ thời cơ đc ở lại.
Em đã gặp 1 bác, bác i sang đc 8 năm, và làm cho nhà em, 8 năm ko nhìn ánh mặt trời, cứ đi từ bếp lên tầng 3 , rồi đi từ tầng 3 xuống bếp, ko ra đường, ko đi đâu hết.... sức chịu đựng quả là kinh khủng
Còn nói về cỏ ( thực chất là Tài Mà )
Ở Đông âu chả cấm dân hút tài mà, những chỉ bắt những thằng trồng cỏ, cái tội trồng cỏ mà bị bắt thì tù là chắc, tù ở tây nghe giang hồ đồn thổi sướng lắm, như đi an dưỡng,
Mà dân vượt biên làm **** rì có tiền mà trồng cỏ, có mà đi làm thuê cho mafia kiếm tiền...
Cỏ được trồng trong các chậu như chậu hoa nhỏ, đặc biệt để kích thích cỏ thì cần 1 lượng lớn ánh sáng kích nhiệt cao, và nước để giữ đổ ẩm... cho nên, dân Việt nhờ tinh thân sáng tạo ko mệt mỏi, nên phát minh ra toàn những sáng kiến ko tưởng, mà thực chất trồng Cỏ là do dân HP ở Anh truyền bá sang cùng với dân giang hồ của trung quốc ở Ca na da truyền cho....
Địa điểm trồng cỏ
Dân Việt rất khôn ở chỗ, thuê bọn bản xứ, nó đứng tên cho cái nhà, nhà đẹp càng tốt, hoặc là chung cư đông người, do lượng điện tiêu thụ để trồng cỏ mạnh, sở điện thấy tăng đột biến thì sẽ báo cảnh sát ngay, và trồng cỏ thường có mùi, cho nên trong nhà phải bịt kín mọi kẽ hở,
Các loại mafia điều ngay kĩ sư điện nước ở nhà sang, thiết kế đường điện ánh sáng trong nhà,và đường nước để tưới cho cỏ.... và thiết kế cách ăn cắp điện để giảm thiểu số điện tiêu thụ....
Thường trồng cỏ nhà sẽ hỏng rất nhanh, cho nên dân trồng cỏ chỉ thuê nhà khoảng 3 vụ là 10 tháng là phải bỏ nhà, với lượng điện năng và nước như thế thì tường hỏng rất nhanh và xuống cấp, và chuyển chỗ để tránh nghi ngờ
Đoech mợ cái thằng bạn em ở Anh nó còn làm nguyên cả căn biệt thự trong khu biệt lập để trồng cỏ
tiền nhiều như quân nguyên nhưng chỉ mang ra ngắm mà ko có cửa chuyển về hé hé chít bu mài đi.nếu làm ăn ngon trơ thì 3 tháng sẽ thu hoạch, mà mỗi đợt trồng 50 đến 100 chậu, mỗi 1 chậu giá bây giờ là khoảng 75 triệu / chậu, qua tay con buôn thì lên đến 95 triệu / chậu........
Đời mà làm ăn ngon như thế thì dân mình giàu *** nó nhất thế giới rồi các mẹ nhỉ......
cướp bóc lẫn nhau, cảnh sát bố ráp.... thì thế nào, tí em kể cho nghe
Trồng cỏ , thường cần 2 người, cho nên Mafia , sau khi thiết kế xong các công đoạn, thì bắt đầu đợi nảy mầm, chúng chất đầy mì tôm trong nhà, cho 2 cái thằng nông dân hì hục tưới tắm cho cỏ, rồi để í đến ánh sáng, nhiệt độ.....
Cực nhiều vụ cháy nhà là do trông cỏ vì lượng nhiệt trong nhà quá nóng, còn nông dân trong nhà ăn mì tôm mòn bát, cấm nấu ăn, vì sợ cháy và hỏng cỏ, cứ ăn mì tôm, ngồi chém zó với nhau,thỉnh thoảng bọn chân tay nó chạy qua, bơm cho tí lương thực, đến vụ mùa thu hoạch, nó cho người qua chở đi cỏ đi bán, trả tiền công..... đàng hoàng. Thằng nào lâu năm làm nông dân, biết kích nhiệt cho CỎ lên sớm thu hoạch trc thời vụ thì đc thưởng
Đa phần nông dân ko thể thoát đc khỏi chủ trang trại, vì đc bịt mặt đưa đi, camera lắp trong nhà nhiều, nên ko thể rời nhà 1 bước....
Dân trồng cỏ ko có chuyện 1 ăn cả 2 ngã về không, mà chỉ là những cái bị thịt đỡ đạn cho những vụ cướp bóc
Đã là xã hội đen, thì chuyện va chạm của các băng nhóm làm ăn với nhau là ko thể tránh, tiêu diệt nhau bằng mọi cách để chiếm thị phần là chuyện quá bình thường....
Đối thủ đánh hơi được trại trồng cỏ, thì tính cách để cướp, sắp đến mùa thu hoạch là dễ cướp nhất, nhưng giết người bên đó thì dễ, súng ống đầy, bắn chết nông dân thì cũng chả giải quyết gì, vì cướp đc cũng phải bán ra thị trường, mà nguồn hàng tuồn ra thì đa số có đầu mối tiêu thụ nên biết đc hết, bắt tay với bọn dân buôn cỏ Thổ Nhĩ Kì chưa đủ tuổi... chơi nó rồi nó lại chơi mình thì cũng bằng nhau,
Cứ có thằng nào mà chào hàng cỏ rẻ hơn thị trường 10% là có nghĩa hàng đó có vấn đề, dân đầu lậu tha hồ ép giá, vì 1 là của lũ đường cùng, cướp để có tiền té, chứ phá giá cỏ thì chả có thằng đại ka nào muốn hết.... mà cướp thì ko bắn chết, cướp là xách súng vào nhà, dí vào đầu nông dân, trói lại, bê hết cỏ đi, gọi điện thoại cho đại ka thông báo là " bố mày cướp " thích đến mà cướp lại.... và khi cướp xong , nhốt hết nông dân vào toilet, để lại vài bình cỏ, gọi đt báo cảnh sát, sát hại nhau cả về kinh tế lẫn nhân lực con người.... trò này đã gặp là chập mà đã chập là tiêu diệt nhau chết thôi...
Cánh đồng " cỏ " , chụp tại Sek đêy *_^
Cỏ là cây cần sa, đại loại là lá của cây đó sấy khô cuốn lại hút như thuốc lá. Trẻ trâu bọn nói gọi là pin, xạc pin.
Thuốc phiện là nhựa của cây hoa anh túc, ngày xưa người ta hay hút thuốc phiện bằng cái bàn đèn đó. Nhựa cây hoa anh túc này tinh chế thành heroin.
Cỏ: Tài mà , cần sa, bồ đà
nó trông như này Mod ạ..mình đã từng thấy các bạn sinh viên Lào trồng ngay trong ký túc xá của họ ở Hà nội, trồng để lấy lá nấu canh ^^....thấy bảo là cần sa nên cũnnngg nghịch mang lá phơi khô ra cuộn giấy vào hút thử...thuốc lá còn ko biết hút mà dám dùng thẳng cần sa...kết cục chả thấy ngon lành gì, vứt béng..


Thuốc phiện là cây khác, còn gọi là anh túc: Hoa nó rất đẹp như này và có đủ mầu...Người dân tộc hay trồng cây này trên nuơng, nhiều khi trồng xen cả rau cải vào...Loại rau cải trồng xen với thuốc phiện này ăn rất ngon ...mình được ăn rồi ^^

Pic cánh đồng hoa mà bạn gì chụp trên kia, đấy ko phải loại thuốc phiện để lấy nhựa hút thật, nó chỉ cùng loài với thuốc phiện thôi ( Viết xong quay lại nhìn pic lần nữa, thấy cây cũng cao khiếp, ko lẽ thuốc phiện thật?
), có loại loại đẹp giống kiểu như thuốc phiieenj, cây bé hơn nhiều,
quả bé tí tẹo ra, chứ ko phải to như thuốc phiện, gần như ko có nhựa để
lấy, nên dùng để làm cảnh, trồng ở các bồn hoa thôi, bên Nhật cũng có
nhiều...ở Hà nội thì nhớ là cũng có, nhưng có bài báo mang ra rùm beng
"hoa thuốc phiện trồng giữa lòng Hà nội" đại loại như vậy nên chắc bị
dẹp rồi?
Chuyện dư lày
Tháng tuyết năm đó, iem hết xiền , đang đói há hốc mồm đợi viện trợ ODA ko hoàn lại từ nhà sang, nằm chòng queo ở nhà, huýt sáo và nghe Thúy Nga Paris... thì tự dưng có điện thoại của thằng bạn.
Này mày đang làm gì đấy, đi học ko
Ko, học hành éo gì, đang nghỉ đông, định rủ tao đi đánh bạc à, bố hết xiền rồi nhớ...
Ko , tao bảo này, có 3 thằng bị bắt ở đồn, mày cẩu ra không, 200 eu/thằng....
Ớ ờ ờ được, đang hết tiền, đồn nào
Bla bla bla
Em mặc áo, phi ngay ra đồn
Gặp ngay chú chỉ huy, em chìa giấy tờ và visum ra, bảo là tao bên hội bảo trợ người Việt, đây tao ở cty này, có người báo với tao là có ng Việt Nam bán hàng lậu bị bắt, tao qua đây làm thông dịch giúp
Ông cảnh sát vui vẻ dắt em vào cái phòng trắng ( nơi nhốt tù bên đó gọi là phòng trắng )
Có 2 quả việt kiều chả cần chứng minh thư em cũng biết cuốc tịch là NA vì nghe họ nói chuyện với nhau, em mới quay sang hỏi ông cảnh sát,
Họ bị bắt ở đâu, lúc nào vậy
bắt hồi chiều với 2 túi thuốc lá lậu, mày giúp tao lấy lời khai nhé
HY : chào đồng hương nhé, sao thế
1 bạn nữ cười cười, chào
chuyển sang phòng thẩm vấn,
Ông cảnh sát hỏi, cậu này tên là gì, bao nhiêu tuổi
Em quay sang cái cậu đc hỏi, này, ông í hỏi tên mày, mày khai tên giả nhé
thằng đấy sau em biết tên thật nó là Trần Anh Tuấn, nó khai cho cs viết tên nó là Nguyễn Văn Dũng
rồi đến tuổi bao nhiêu
ông mãnh nãy em đoán chắc phải tầm 27 hay 28 gì đó
em quay sang bảo nó, này khai dưới 17 tuổi nhé
Ông cảnh sát chau mày, quay sang hỏi em, tao vẫn đang tự hỏi có rất nhiều người VIệt nam nhìn khá là lớn tuổi sao lại trẻ vậy nhỉ, ít tuổi vậy nhỉ
Chắc do dân châu á bọn tao nhỏ người, mà nó bảo sao tao dịch lại vậy, mày có thể hoàn toàn đưa nó đi đo xương để kiểm tra tuổi tác mà
Viên cảnh sát bảo, tao phải xem lại là thằng này có tên trên lệnh trục xuất chưa.
cứ thế bla blo Hy mớm lời cho 3 người kia, khai nhăng khai cuội, nhà ở Nghệ an thì khai tít ở Cà Mau, hỏi sang đây bằng đường nào thì cứ thản nhiên bảo là , có người rủ đi chơi, thế là đi, lúc họ bảo tới nơi rồi mới biết đây là ĐỨC, chả quen ai họ bảo làm gì làm nấy, chả biết tên ng ta là gì.
Nói đến phần cha mẹ mới chết cười, có phần này để công an ĐỨC sẽ gửi về cho công an Việt Nam xác minh, mớm lời cho nó khai, nó khai là bố mẹ nó chết cháy, địa chỉ thì nó khai loạn xị lên, cho công an ĐỨC có gửi về cũng ko xác minh được....
Những người này sau khi khai xong, thì đc lăn tay chụp ảnh, và cho nhập trại tị nạn, kèm theo 1 giấy tờ đi lại trong vùng đó, ko đc phép đi sang vùng khác, nếu đi sang vùng khác mà công an bắt đc thì trục xuất ngay.
Đại đa số khai nhỏ tuổi để đc nhập trại trẻ em, đủ tuổi trưởng thành sẽ bị trục xuất, thời gian có thể kéo dài 3 tháng, hoặc lâu hơn, hoặc có thể chạy trọt giấy tờ và kiếm đường ở lại, 1 số thfi bị bắt nhiều quá, đến nỗi công an nhớ mặt, chán chả buồn bắt nữa, những ng này thì lệnh trục xuất đã có , nếu bị bắt thêm lần nữa thì vào tù ngồi, và đợi ngày về nước.
Bảo lãnh 2 ông tướng với 1 bà chúa ra, dắt về địa điểm, trả lại cho người cho bọn nó, tiền thì bọn nó sẽ mang đến nhà trả sau. Thực chất dân mình ki biết tiếng nên có bị bắt cũng chả sợ, vì công an họ ko đánh, sau khi giam đủ 24 h họ sẽ phóng thích, còn có lệnh trục xuất rồi, chỉ cần lăn tay qua mà kiểm tra trùng khớp với lệnh thì xác định là sắp được cưỡi chym sắt về đoàn tụ với nhà và cấm 5 năm ko đc quay lại đất ĐỨC.
Chuyện vượt biên kể rồi, chuyện trồng cỏ kể rồi
Kể chuyện Kiều Đức nhé

Số đời nó thế này, em nghịch quá nên bị gia đình đạp phát sang ĐỨC, tất diên là em ko vượt biên, mà em hạnh phúc hơn những người khác là nhà em cắm gốc rễ ở Châu Âu lâu đời rồi, cho nên cứ cầm hộ chiếu cắp đít em ngoáy mông tít thò lò, làm phát đi tây cho bạn bè nó lác mắt chơi. Em cũng chả biết lũ bạn em có lác mắt ko chứ em sang tới ĐỨC , nhìn thấy mọi thứ thì mắt em lác xệch, chắc tại em bị đi đày, còn chúng nó thì đi học.... sư bố đời, oái oăm xế cơ chứ
Chả là cái đời em dính đúng năm sao xấu nên tất lẽ dĩ ngẫu theo đúng cung xuất ngoại của tử vi thì đùng phát em có mặt ở zời Tây
Ờ thì mới sang lạ nước lạ cái, bản tính nghịch ngợm nổi tiếng phá làng phá xóm, bản chất thì tốt, nhưng được cái ham chơi với nghịch ngu thì ko ai bằng, em đi tây , sang tới nơi... ôi chu choa làng nước ơi, ở Tây nó đẹp lắm í, cái gì cũng đẹp mà đồ ăn cũng ngon nữa, thế nên với em 3 tháng đầu nó là thiên đường.... sướng quá, nên em thường lầm bầm rằng, sướng thế này mà ếu cho iem đi sớm sớm để em hưởng thụ, đợi cái ngày em 26 cái xuân qua đi mới cho em đi....
Đầu xiên là em xách vali em lướt khắp nước ĐỨC, đi chơi mòn giầy, nhậu nhẹt bét nhè , oánh bạc tơi bời, khắp hang cùng ngõ hẻm , đi đến lúc hết tiền em mới mò về.... lúc này em chả quan tâm mẹ gì tới đồng hương đồng khói, chả quan tâm quái gì tới người Việt xung quanh em cả, kệ chứ, đời mà lị, hưởng đã...
Sự thật phũ phàng nó đến vào ngày chiều vàng ngả nắng, hịc hịc, ăn tiêu bét nhè chán chê, nhảy nhót mù trời ở bên Munchen thì em bị lôi cổ về Berlin với cái sớ kể tội dài đến hơn 10 quyển sổ ghi nợ của mấy mụ chủ Họ chợ Đồng Xuân.... đời em đen tối từ đây
Bị lôi về sau khi bị thằng anh zai chửi mắng rủa xả, nó bắt đầu tống cổ em đi học.....
Ờ thì đi, bằng đại học VN sang đây chả làm cái mẹ gì, thôi treo cho đẹp, đi học cho vui vậy, em được nó đăng kí vào trường tây học lại tiếng , để chuyển tiếp vào đại học.... kể ra như thế thì xuôi chèo mát máy , giờ này chả có chuyện chóa rì hầu các mẹ, vốn dĩ em thông minh nhưng lười học gọi bằng cụ nội, cho nên học trường Tây 2 ngày thì em ứ theo nổi... em về em kêu thì anh zai em nó dí em đi học tiếng ở trung tâm cho người Việt .....
Tiếng ai oán bắt đầu từ nơi đây
Do gia đình sợ iem hư hỏng, nên thuê cho em 1 căn nhà tách biệt ở bên Tây Berlin, còn cái trường em học nó nằm phía ĐÔNG Berlin, các mẹ cứ tưởng tượng thế này cho dễ này, nhà Hy ở Long biên chẳng hạn thì phải vào tận Hương PAGODA để học, đấy xa vãi chưởng ra.... cho nên đi tàu thì đi mất khoảng 14 bến, với 6 trạm xe bus....
có lần đi học, Tàu đến bến chính, Hy phải chuyển lên trên tầng 2 để đợi tàu đi tiếp, bình thường nước ĐỨC cực đúng giờ cho nên đi nhiều , căn chuẩn giờ, thì cứ đến bến này đợi khoảng 2 phút là có tàu đi tiếp, được hôm nhởn nhơ đi học sớm 1 tiếng thì gặp chuyện của Việt Kiều nhà ta
Số là đi sớm cho nên đến bến phải đợi tàu, là bến chính nên đông tấp nập, bến này thì có nhiều cửa hàng bán hoa của người Việt, rồi có bán cả hoa quả, em xuống tàu đứng dựa vào cái cột đồng hồ, trước mặt là 1 cô bán hàng hoa quả , với những thùng cat ton đựng nào là chuối, dâu tây, cherry, táo, bán ở bến tàu như bán ở chợ đồng xuân , nói chung là buôn thúng bán mẹt
Chuyện dừng ở đó thì cũng chả có gì, vô tình liếc vào màn hình máy tính cô í để trên cái kệ, hình như đang chát với người nhà... lúc này khoảng 3h chiều ĐỨC thì là tầm 9h tối Việt Nam, đoạn chát đập vào mắt thằng cú vọ như em nên em cứ đứng vừa hút thuốc vừa đọc trộm
đại loại hình như chát với đứa cháu
Cháu : cô đang làm gì đấy, mọi ng hnay đông đủ lắm, thiếu mỗi cô chú thôi
Cô : thế à, vui nhỉ, Cô đang trông siêu thị con ạ
Cháu : vậy hả cô, ui cô ơi bao giờ còn học xong cô cho con sang với cô nhé, con bán hàng giúp cô
Cô : uhm mày cứ ngoan đi rồi cô đưa sang đây, chứ ở nhà vất vả bỏ mẹ
Em đọc được đến cái đoạn trông siêu thị mà há hốc mồm , điều thuốc rơi suýt cháy quần.... ối Giàng ơi là Giàng, bản chất người Việt là cần cù chịu khó, ở đâu cũng chăm chỉ vươn lên, nhưng sao lại nói thế, tất nhiên người Việt ai cũng mắc bệnh sĩ diện, thực tại là cô í đang rất vất vả, phải chường mặt ra ga tàu để bán hàng, chứ nào có cái siêu thị nào đâu, cái xấu của người Việt là vậy, bệnh sĩ quá lớn, vô hình chung cô í tạo cho đứa cháu ở nhà 1 trí tưởng bở phong phú về thiên đường, nào đã phải thiên đường đâu, mà là lao động, lao động quần quật, đối mặt với bao nhiêu thứ phải lo toan, đồng tiền bên đó có giá hơn ở nhà thật.... tiết kiệm, tích góp bóp mồm bóp miệng mãi, mới dám về thăm nhà, về thăm nhà là phải hoành tráng vì mang tiếng đi Tây, nào là quà cho ng nọ, người kia, nào là biếu cái nọ cái kia, nào là giúp đỡ anh em gia đình....
Nhưng mấy ai ở hoàn cảnh cô bán hoa quả ở ga tàu, dám nói thật với đứa cháu của mình, cháu ơi cô vất vả lắm, cô phải dậy từ 5h sáng dù trời có tuyết hay mưa để ra chợ mua hàng, rồi cô phải ngồi giữa ga tàu để kiếm từng đồng euro môt.....
Đừng vẽ nên thiên đàng cho người khác, đừng vô tình che dấu sự thật của chính bản thân mình , và vô tình đẩy điều đó thành khung trời mơ ước của những mảnh đời khác.....
Kiều Đức, giấy tờ đàng hoàng cũng vất vả, làm ăn suốt ngày, tích cóp cũng có tí tiền, những ông chủ giàu hẳn ko nói, còn người làm công ăn lương thì cũng có từng đó thu nhập thôi, có tích lũy mới có đc, chả nhiều, chả giàu bằng VN đâu, nhưng dù nghèo hèn nơi xứ người thì hồi hương PHẢI HOÀNH TRÁNG...... có những lúc tự hỏi, sống thế đc gì nhỉ, chỉ tổn mệt đầu, sao ko sống thật, sợ điều tiếng à .... có người từng bảo với Hy rằng, ui tao sợ về VN lắm, khổ bỏ mẹ, thế mà về mọi ng cứ tưởng như xúc được tiền, về 2 lần rồi, sợ chạy đứt dép, về phải vay tiền về đấy, rồi sang trả dần.... Ôi Thiên Đường
Đi học ở trường thì gặp 1 cơ số người Việt
mỗi ng 1 mảnh đời, đại đa số đều có 1 mẫu số chung, ở nhà đói quá, phải kéo nhau đi....
Lúc này em chơi với khá đông người Việt, cả dân bán thuốc lá lậu, chả giấy tờ mẹ gì, dân thuốc lá lậu bên đó, nguồn chủ yếu là thuốc lá đểu đánh từ biên giới Balan sang, mọi ng sẽ hỏi bán thuốc lá lậu như thế nào đúng không
À thế này, đi đường mà thấy có khoảng 2 ng việt nam, ăn mặc thì xấu lắm, đứng ở gốc cây, hoặc đứng trc cửa các Kauf , đứng ở ga tàu, dân ĐỨC nghèo thì thường mua thuốc lá của nhóm này vì rẻ, 2euro/bao, còn bình thường thuốc lá bán trong cửa hàng và siêu thị thì là 4,5 euro/bao.....
Ngày xưa em cũng mon men hỏi dân buôn thuốc lá lậu
này hôm nào tao ra bán hàng cùng với nhé
nó bảo : mày giấy tờ đàng hoàng, ra làm gì, khổ bỏ mẹ, sướng gì
tao đi theo chơi thôi
ko được
Sau này mới biết, dân bán thuốc lá lậu có đầu lậu cung cấp, và cũng có bảo kê bán chỗ, tất nhiên ko có chuyện đứng san sát nhau như chợ thuốc lá ngoài phố Hàng Hành , Bảo Khánh hay bờ Hồ đâu, mà gốc cây này có thằng đứng bán thì phải cánh xa 3km trở lên thì mới có thằng đứng bán tiếp. Đừng hy vọng là cứ có thuốc lá là mò ra đường bán được nhé, có bảo kê hết, thằng nào lấn sân là sẵn sàng vung dao chém chết thôi.... chỗ nào tấp nập người đi lại, thì chỗ bán đó phải mua bằng tiền.... mua chỗ đứng đó khoảng 2000 đến 3000 euro, còn ko có tiền mua thì thuê lại chỗ đứng, nói chung ngày bán được 100 euro, có cả phân ca sáng, ca chiều để bán...
Chuyện chiếm đất bán thuốc lá giữa các băng nhóm thì nổ ra liên tục, bem nhau suốt ngày.... còn việc nữa là những người bán thuốc lá lậu này, rất hay bị công an bắt, lần nào cũng chạy cong đít, may thì thoát, ko may bị bắt thì mất hết thuốc lá, bị giam 24 h .....
Đại đa số là dân lưu vong ko giấy tờ, bắt rồi lại thả, thả xong lại bán thuốc lá, cuộc sống lơ lửng vô định như vậy....
Có lần đi học, tới 1 bến tàu gần trường Hy nhìn thấy có 1 vụ, 1 thằng người ĐỨC đâm chết 1 người bán thuốc lá người Việt... con dao vẫn dính trên ngực,
Chuyện là thằng người ĐỨC chắc cũng nghèo, dắt con chó đi chơi , đi qua chỗ bán thuốc lá chắc là xin tiền hoặc xin thuốc, ng bán thuốc lá ko cho, đánh nó, nó rút dao đâm 1 phát chết luôn.....
Cộng đồng người Việt có đệ đơn lên tòa án bang Berlin xin 1 phần đền bù cho người Việt xấu số đó... và kiện đứa bị đâm kia đi tù...nhưng khi ra tòa có vấn đề là, cái người bị đâm chết chả có giấy tờ gì, tên giả, năm sinh giả, mọi ng mới đổ xô đi tìm ng quen biết nó để hỏi tên thật, và xin nhà nước ĐỨC đưa di hài về VN, những người biết thì ko dám ra trước tòa để làm nhân chứng, vì họ cũng chả có giấy tờ gì, họ sợ liên lụy phải về nước.... Còn luật sư bào chữa cho thằng ng ĐỨC đâm chết người kia, nó chưng ra chứng cứ là thằng đó bị tâm thần, thế là hòa cả làng, thằng ĐỨC lợn đó đi viện vài tháng, người chết thì chẳng có cách nào để bảo tin và đưa xác về, có đấu tranh đòi được bồi thường, nhà nước ĐỨC nó cũng cho, nhưng cho ai, vì đâu biết cái thằng chết kia nó ở đâu mà cho tiền thân nhân của nó.
Vậy là 1 mảnh đời lại nằm lại nơi đất khách quê người, chẳng biết bao giờ mới được về với quê hương.
Rửa tiền dư lào
Người Việt trên thế giới thì chỗ nào cũng có người giàu hết, nhưng giàu kiểu mafia băng nhóm thì mới cần rửa tiền, chứ giàu kiểu làm ăn chân chính đi lên bằng đôi tay thì chả việc quái gì phải rửa hết...
Hy có 1 nhóm bạn, nói chung là mafia , nhưng sống cực hay, 1 đám khoảng 20 đứa ở Sek, 8 đứa ở Ba Lan, hơn 10 đứa ở Anh, ở Đức thì đông vô kể... nhưng nhóm thân thiết này, đều biết nhau tất, làm ăn đều dựa vào nhau....
Nhiều khi đùa nhau rằng, bên này chả sợ ai về nhà chị sợ mỗi HỒNG HÀI NHI ( ám chỉ trẻ con giết người như nghóe kiểu kiểu như L.V.Luyện )
Tất nhiên chúng nó đều có cửa đi riêng , nhưng xoay vần lại vẫn là thu lợi nhuận từ Tài Mà, thuốc lak, đưa người vượt biên và rửa...
Chúng nó quan hệ mật thiết với dân XHD china, dân mafia của Thổ, và quan hệ với cả dân Serbia
Có lần ngồi trong chợ ăn phở, bỗng nhiên có 2 con Mẹc đen chũi, chạy lừ đừ vào chợ, tiến thẳng tới cửa của ban giám đốc chợ, 8 thằng tây to cao như VOI, xách AK ra băm nát con Audi trước mặt dân Việt tại chợ Việt, rồi ung dung té mất...
Hôm đó sợ vỡ mật, chạy như kiến vỡ tổ, xuề là lúc đấy em phá kỉ lục quốc gia, gấp 3 kỉ lục Asia về môn chạy nước rút dưới họng súng AK....
được nửa tiếng thì cảnh sát quây kín chợ, lục soát rồi lấy lời khai.... chung quy chắc do làm ăn nên có bọn nó lùa sát thủ dân Serbia sang dằn mặt....
Với XHĐ bên ĐÔNG ÂU, lượng tiền mặt là vô cùng lớn, đủ sức mua đứt vài cài ngân hàng của nhà mình trong chớp mắt..... nhưng tiền nhiều thì phải tìm cách hợp thức hóa sao cho nó sạch.... vì tiền dính đầy máu...
Nguồn lợi nhuận khổng lồ đó, được chuyển về VN, rồi bằng cách nào đó, luồn tiền đó lại chạy ra nước ngoài, dưới 1 pháp nhân khác, làm sao mà cho nó sạch sẽ và nằm êm đẹp dưới 1 cái tên mĩ miều của ông chủ mang quốc tịch Việt Nam ở tk của ngân hàng THỤY SỸ....
còn rửa thế nào... chúng ta bàn sau, em cũng ko muốn nói rõ lắm mọi thứ
Những người sống quanh tôi ở Trời TâyChuyện làm thuốc lá lậu ở SEK và Balan
Anh zai có 1 công ty thực phẩm ở Berlin, chuyên sản xuất Vịt Quay bán cho các tỉnh và nhà hàng, nói chung dân Việt mà có công ty bên đóa là giàu rồi....
Thống kê giàu nhất của dân Việt ở ĐỨC
1 là chủ chợ ĐỒNG XUÂN tên là Hiền
2 là bà Mai chủ chợ Pacific ở quận Mahzahn
3, 4, 5 là các ông chủ của các công ty do người Việt gây dựng lên, kinh doanh thực phẩm, nông sản các loại
6 là chủ của chuỗi hàng ăn nhanh Haiki mở trong các Kauf
Vì gia đình kinh doanh thực phẩm nên Hy có đến xưởng sản xuất vài lần, hịc hịc xem xong Hy chạy mất cả giầy
Trong xưởng lắp 2 cái lò quay vịt to tổ chảng, nóng khủng khiếp, anh zai thuê người làm là đương nhiên, nhưng thường thuê người có giấy tờ làm, còn người tị nạn, thì ko thuê, nhưng vì quý 1 lão nên thuê cho lão 1 bộ giấy tờ để lão í làm tại xưởng
Xưởng sản xuất theo ca, ngày 2 ca, ca sáng thì từ 4 h sáng đến 5 h chiều, còn ca chiều từ 5h chiều đến 4h sáng hôm sau, cứ thế mỗi ca có 7 người làm việc liên tục.... công đoạn thì lấy VỊt từ kho đông lạnh lên, rồi nhúng vào gia vị tẩm ướp sẵn, tiếp theo lắp vào lò quay, rồi khi quay xong, thì tháo lò gỡ VỊt ra, cho nó chạy theo băng chuyền ra chỗ tách xương, tách xong thì đóng thùng caton chuyển lên ô tô và xuất đi, có 12 xe chạy hàng ngày, chạy khắp nước ĐỨC, những bang ở xa quá thì ko chạy....
Nghe vậy thì đơn giản, nhưng phải nói chi tiết hơn thế này
Cái ông đc anh zai quý là người Nghệ An, vì có sức khỏe nên làm đc việc mới đc giữ lại xưởng, ông í làm ở bộ phận quay, có nghĩ là ông í cầm cái xiên VỊT, con vịt bên đó be bé có khoảng 2kg /con, cái xiên đó khoảng 10 con, lắp đủ vào 2lò là tầm 40 con.... khi lò quay phải để í nhiệt độ, ko thì sẽ cháy, ngoài trời nhiều hôm -15 độ, mà trong lò nóng tới 40 đô, lắp xong 1 xiên vịt là ông í chạy ra ngoài thở, đúng hôm Hy đến chơi, ông í chạy đc 3 vòng, ngoài trời tuyết trắng xóa, lão í máu cam phun ra ồng ộc, đổ như Cây đại thụ cắm mặt xuống tuyết, vì ko chịu nổi, phải gọi cấp cứu đưa đi...
Sau đến thăm lão , anh em tâm sự,
Em thấy anh vất vả thế,
Uhm, mà có việc làm là may đấy em ạ, anh sang đây, chả giấy tờ mẹ gì, đc anh Đ thương là phúc lắm rồi, cố cày trả nợ
Thế ở nhà vất vả quá hả anh
Quê anh nghèo, đúng vùng đá sỏi ĐÔ LƯƠNG, ng làng bỏ đi hết, anh nghe lời thằng bạn, bán tất ruộng vườn sang đây mong kiếm sống, chứ ở quê đói quá
Anh sang bao lâu rồi
Tao đi 6 năm rồi đấy, hồi đầu chui lủi bên Tiệp, theo chúng nó làm thuốc lá lậu, kiếm đc 1 ít, trả bớt đc nợ, nhưng bị công an nó quây, mất tất, té sang ĐỨC làm cửu vạn ngoài chợ.....
thế rồi sao.
Éo có việc làm, mà làm cửu vạn khổ, tao đánh bạc... bị chúng nó lừa
đã khổ ông còn đánh bạc
Ờ đời mà, chán thì đánh, đánh xóc đĩa, chúng nó mang cái bát có gắn chíp sang, bịp, lúc phát hiện ra, đánh nhau gần chết, tao cú quá cầm cái chai đâm nát mặt nó, bị tù mất 6 tháng
tởm, ông kể nghe kinh quá
Tao nói điêu mày làm gì, bên này chả có giấy tờ, chả còn gì để mất, giờ tao đc như thế này mừng lắm rồi, ơn anh Đ nhà mày, chết ko quên...
Sao ko tích góp hỏi a.Đ xem có cửa nào lo giấy tờ đi.
bộ giấy tờ giờ 15000 eu, kiếm đâu ra từng đấy, tao chả được nợ chuyến đi giỏi lắm rồi, giờ trừ tiền nhà, trừ tiền ăn, trừ tiền thuê giấy tờ để đi làm thì còn đc vài trăm, gửi về cho mẹ con nó, sống đc ngày nào hay ngày đấy thôi em ạ.... chứ đời tao đói quá mới đi, có ai muốn thế này đâu....
ờ thôi nghỉ đi, hôm nào rảnh kể em nghe vụ làm thuốc lá lậu bên tiệp nhé, rảnh quá nghe chuyện chơi....
uhm tao cảm ơn túi hoa quả nhé.... mai qua tao kể cho mà nghe cách làm thuốc lá.... sư bố cậu zai Hà Nội
Thuốc lá lậu bán ở ĐỨC chủ yếu được sản xuất bất hợp pháp ở Balan và Sek.... nguồn thu của thuốc lá lậu thì vô cùng khủng khiếp
Thuốc lá lậu được sản xuất tại những địa điểm bí mật trên đất Sek hoặc Ba Lan... đơn cử thế này cho dễ hiểu mức độ lợi nhuận của nó thế nào
1 cây thuốc lá lậu Marlboro chẳng hạn... sản xuất ra chỉ khoảng 2euro/cây... nhưng bán lẻ thì khoảng 2euro/bao
Vậy 1 cây là 10 bao, lợi nhuận 10 lần..... nước ĐỨC rộng lớn như thế thì phải biết lực tiêu thụ nó khủng khiếp thế nào
Trc đây băng đảng người Việt thường bắt tay với các Mafia ĐÔNG ÂU theo kiểu thằng sản xuất, thằng tiêu thụ..... bên ĐÔNG ÂU sản xuất... chuyển hàng cho bên Việt Nam, các ông trùm của đường dây thuốc lá lâu... thuê cả sát thủ tây xách AK đi áp tải hàng contenơ thuốc lá.... khi bị công an đuổi gắt quá, sẵn sàng phóng thẳng vào đồn biên phòng của nước láng giềng, đâm gãy rào thép gai để thoát, kiểu như cảnh sát Sek ko bao giờ được đặt chân qua biên giới BALAN chẳng hạn..... vậy lúc đó, ông trùm sẽ có người xuống điều đình với biên phòng, nếu 1 cong thuốc lá là 500ngàn euro, sẵn sàng mất 1 nửa cho biên phòng để giải phóng hàng....
Cái loại cướp xe thuốc lá giữa các ông trùm diễn ra liên miên, loạn biên giới là điều quá bình thường
Khi hàng về đến kho tập kết thì sẽ phân tán cho các đầu lậu, chia nhỏ, và hẹn chỗ giao hàng , thường là sát biên giới ĐỨC và BA LAN.... các đầu lậu nhỏ ở ĐỨC tập trung tiền mua chung với nhau, rồi lên biên giới lấy hàng, thường thì việc giao hàng này diễn ra trong rừng, vào ban đêm để tránh cảnh sát.
Rồi được đưa về, tách ra cho đội quân đi bán lẻ....
Đấy là chuyện diễn ra khá lâu, giờ dân VIỆT ko phụ thuộc nguồn thuốc lá từ ĐÔNG ÂU của Mafia nữa, mà đứng ra sản xuất, mua sợi thuốc lá rẻ tiền, tự chiết xuất, từ đóng giả mác, tự đóng gói, và tự chuyển đi bán.......
Nguồn thu khổng lồ như vậy cho nên dân Việt sản xuất thuốc lá lậu rất nhiều, nhưng nếu bị công an bắt thì tù cũng kha khá năm, còn ko bị công an bắt thì cũng chuẩn bị súng đạn mà đương đầu với dân THổ, dân Serbia, hoặc Mafia Nga nó cướp bất cứ lúc nào....
Chuyện trên báo bên đó, thỉnh thoảng báo lại đưa tin có vài người VIỆT NAM, chết do bị súng bắn.... lúc nằm ở hố cống, lúc nằm ở bìa rừng là chuyện quá nhỏ.....
Bến ko chồng là trại tị nạn toàn các bà các cô, sang đất ĐỨC đẻ thật nhanh, để mong có giấy tờ ở lại... nói chuyện này lại nhớ có lần cười ra nước mắt.
Có lần đến nhà bạn nhậu nhẹt, nó bảo ở lại, nhưng thôi nghĩ sao lại bỏ vể, tầm đấy cũng 2h sáng rồi, mò lên tàu đi về nhà, thì gặp 1 đồng hương người Việt Nam
nói chuyện chào hỏi nhau vài câu, dù sao thì đồng hương Việt Nam gặp nhau cũng cởi mở hơn
Nói chuyện thì biết cô này người Hà Tĩnh,
cô í kể cô í bán hoa tươi cho 1 người mở cửa hàng ở gần sân bay Tegel... tầm này cô í ra chợ lấy hàng để mang ra cửa hàng bán, nhìn bàn tay sần sùi sưng to và dính đầy nhựa hoa, đen sì và chi chít vết gai hoa cứa, nghĩ cũng buồn....
Cô í kể cô cùng bạn trai qua đây, nhưng chạy sang tới nơi thì bạn trai lại theo 1 nhóm chạy sang ANH trồng cỏ, cho nên bặt vô âm tín, xin đc vào làm cửa hàng hoa của người ta cũng vất vả, nhưng còn đỡ hơn là bán thuốc lá lậu
Cô í rất vô tư kiểu thế này
Hy : em làm hoa vất vả đấy nhỉ
Vâng anh, ở nhà lạnh suốt, lạnh lắm anh ạ, mà em còn phải đi đổ trộm rác nữa, anh xem tay em này, nhìn kinh hơn làm ruộng
![]()
cuộc sống mà em, mà em đi đâu sớm thế
em đi ra chợ lấy hoa, anh đi mô
à anh về nhà..
nhà anh ở đâu ạ
em biết phố Siskingen str ở Jungferheider ko
em ko biết
thế em ở đâu
Em ở Mahzhan
thế hả, ở chung với mọi ng chắc vui nhỉ
vâng, cứ 100đồng/tháng, chả vui chán lắm anh ạ
sao chán, đông ng Việt vui chứ em
chán là chán vì em ko có giấy tờ, nên ko dám đi đâu,
Em đang đi đây còn gì
vâng nhưng nếu đen đủi công an bắt thì sao
Uhm nhỉ
mà nhìn anh thế này chắc sang học hả anh
ko anh ở đây
vậy hả anh, hôm nào về nhà em chơi nhé
Đến đoạn này thì hơi rợn rợn ròi
uhm hnào rảnh a ghé qua
Em vất vả lắm anh ạ, hay anh đi cùng em ra chợ lấy hoa cho vui
thôi anh phải về, buồn ngủ rồi
em chán lắm anh ạ
ơ cái cô này, cứ kêu chán mãi là sao
em nói thật điều này anh nghĩ sao tùy nhé
uhm nói đi
Em khổ quá, chả cần gì, em xin anh đứa con
Hy :
đúng lúc này tàu đến bến...
nhà anh đây rồi, thôi chào em nhé, sợ quá chạy như ma đuổi về nhà.
Sự thực là thế, cô bé thực chất rất đáng thương, vì họ như con thuyền ko bến, chả biết bấu víu vào ai, có đứa con thì là sơi dây duy nhất để có thể bám trụ lại mảnh đất này, có đứa con hy vọng có giấy tờ , sẽ đc sống cuộc sống đàng hoàng hơn là chui lủi, tất nhiên có con thì quá dễ, đàn ông bên đó ko thiếu, nhưng bám đc vào 1 người có giấy tờ ổn định, thì hy vọng sẽ lớn hơn nhiều.... bến ko chồng.... là cái chung cư toàn các mẹ tị nạn, mẹ nào cũng vài đứa con, mà đôi khi đẻ thật nhiều để được xin tiền trợ cấp xã hội, rồi xin tiền nuôi con của nhà nước ĐỨC, và rồi gửi con cho ai đó chăm hộ, trốn ra ngoài làm chui, vì đã xin tiền chăm con nhỏ rồi thì ko đc phép đi làm..... cuộc sống đấy, đầy toan tính, âu cũng là 1 cuộc đời...
Bổ sung bến không Chồng với bạn Hy Chút xíu ...
Đàn bà con gái Đa phần là có con với người Chồng là Vn nhưng không có giấy tờ hoặc bị trục xuất về nước . Thuê Tây hoặc thuê người nào có giấy tờ đứng ra nhận làm con thì các bà được ở lại ... Rồi các bà bắt đầu thèm zaiiiii... Thì kiếm zaiiii để cặp kè...
Còn bây giờ thì các em, các bà bên tiệp tuồn sang... Có chút nhan sắc thì cặp kè với mấy Anh làm Chủ, có cửa hàng sinh 1 đứa con để ở lại... Còn thiếu nhan sắc 1 chút thì ngủ với mấy ông tây già chẳng hạn .
Và mình ghét nhất là làm mọi thủ đoạn để ngủ với Đàn ông Mặc dù họ có vợ con đoàng hoàng... Hoặc là tới nhà người ta giúp việc và ngủ với ông chủ... Đời nó llà vậy đó...
Mình sợ Berlin lăm... Có mối thù không bao giờ quên
Chuyện lũ bạn ở Sek
Thực chất 10 đứa bạn ở sek thì 8 đứa theo bố mẹ đi từ bé, cho nên chúng nó sống cuộc sống như người Sek, chẳng qua chỉ mang hình dáng á đông, Hy hay đùa chúng nó là, chúng mày là lũ Giả Cầy.... éo phải chung dòng máu với tao

Qua sek chơi hơn 1 tháng, 1 phần sang đàn đúm với lũ bạn, 1 phần tìm 3 đứa bạn lưu vong bên sek để kéo chúng nó sang ĐỨC làm cho gia đình....
Hội người Việt ở sek thì phải nói thật hùng mạnh nhất châu âu, và gắn bó nhất, cũng hoạt động mạnh nhất
Người Việt bên Sek thì phân tán khắp nước Sek ... nhưng đông nhất là ở Praha.... có chợ Sa pa....
Các tỉnh lân cận như Bruno, Chep, và các tỉnh phía tây như gần ĐỨC như Plazen ( thật chứ em ko nhớ tiếng Sek viết như thế nào)
Sang tìm người thì nhờ nhóm bạn tìm hộ
Trc khi ở VN có chơi với lũ bạn, nhưng 2 đứa do khó khăn quá, nên có người đưa chúng nó dạt sang, còn 1 con bạn chơi với nhau từ bé, và nhà ở gần nhau đi sang với bà cô đc vài năm....
muốn tìm thì phải vào chợ , lần mò , mò mẫm mãi, mới tìm được con bạn, nó đã lấy chồng và cũng có quầy kinh doanh bán vải trong chợ, cuộc sống tuy vất vả , nhưng cũng ổn định
Còn 2 thằng bạn, tuy cộng đồng người Việt bên đó chả đáng là bao nhiêu, nhưng mà với vài cái dòng thông tin ngắn ngủi, như nhà cửa ở HN, tên, tuổi, ngoài ra chả biết gì hơn..... đúng là mò kim đáy bể
Chẳng biết chúng nó chết dí ở đâu trên cái mảnh đất Sek này, cứ dò hỏi, dò hỏi mọi luồng thông tin. Mọi thứ có thể lôi nó ra được....
bới tung praha lên mà chả có tin tức gì..... chắc chúng nó ko ở vùng này.....
những ngày tháng ở Praha mới biết thêm được nhiều thứ, nhiều lúc cũng tự hỏi, ĐỨC với SEK khác quái gì nhau, mà tại sao từ SEK cứ lao sang ĐỨC thế nhỉ.....
Thằng bạn thân ma giáo nhất nhì đất Sek, vỗ vai bảo,cứ từ từ tao cho mày hiểu kiều SEK sống ra sao.....
Đói dồi, ăn đã, chém sau nhé
Lang thang ở chợ Sa pa chơi với lũ bạn, tất nhiên chợ người Việt thì hầm bà lằng, cái gì cũng có hết , ko thiếu kể cả thịt chó mắm tôm cho tới tài mà thuốc lăk...
Đang ngồi chơi, thì thằng bạn hỏi, mày uống caphe ko, bảo có, nó ới
Đại ka em 2 cốc nâu đá
Ngoảnh mặt lại là 1 chú cỡ cũng hơn 40 tuồi, với 1 xe đẩy , chất đầy chai với cốc, cái gì cũng có, cphe, đá, chè tươi, nhân trần, trà xanh, ôi thôi đủ loại...
nhìn dáng khắc khổ, lam lũ, em cứ nhìn theo mãi bóng dáng người đàn ông đấy
Thằng bạn mới vỗ vai
Uống đi mày, nhìn cái gì đấy
Nói thật với mày, bên ĐỨC tao chả gặp ông nào bán dạo trong chợ như ông này, nhìn hay phết mày nhỉ
Ui lão í khổ bỏ mẹ, chả bán dạo thì làm cái éo rì, mà khổ nhưng vẫn cày miệt mài , tích cóp, ko có lão í, buồn phết
Mà sao lão đi bán thế nhỉ, ko làm cái khác à
Ko giấy tờ, làm cửu vạn ko có sức, éo bán thì lấy gì mà ăn
Thế sao ko về luôn nhà, chứ ở đây làm gì
Nói như mày, ngu bỏ *** đi đc, sang đây rồi, dù sao cũng còn cái ăn , cố bám trụ, chứ lão đấy về quê, thì ăn đất à, mà lão í chắc éo gì có tiền mà về...
Thế cơ á, mày cứ đùa
Bố đùa mày bố làm con chó
Này tao hỏi thật, nhìn bên này, ngán quá, ở nhà tao ko nghĩ đi tây thế này đâu
Mày trên zời xuống đấy hả, tao nói cho mà nghe, ở cái đất Sek này, dân Việt đầy, tị nạn đầy, mà làm ăn trong chợ, thuê kios, tiền hàng, rồi giấy tờ này nọ, nói chung là cũng ko dễ kiếm ăn. Dân nhà mình ào ạt sang bên này , đi theo cái kiểu " kinh doanh " thực chất sang đây cày cuốc làm cửu vạn hết, mà làm cửu chả đc mấy xu, can đảm thì đi trồng cỏ, nhưng mà cũng năm ăn năm thua lắm....
Sống nhục hơn chết, đấy bố ạ
Thế sao bọn đàn bà bên Sek chúng mày hay đổ sang bên tao thế
Chuyện đấy tao chịu, ko biết, nhưng bên ĐỨC ngon hơn, phúc lợi nó tốt, mức sống cũng tốt, với cả chúng nó mò sang đấy, kiếm bộ giấy tờ, sau giấy tờ ĐỨC nó ngon hơn giấy tờ Sek, như bọn tao nhé, sang bên mày chỉ chơi đc vài tuần là về thôi, chứ ko làm đc, có làm thì làm chui, nó bắt đc nó sút mi.a nó thẳng cổ. Nhưng giấy tờ Đức của mày thì đi lại ngon lành, làm việc ngon lành, với cả, chúng nó sang đấy ăn trợ cấp cũng cao hơn Sek mà... Ở sek làm éo gì vừa đói vừa khổ.......
uhm nhỉ
Bạn Hy dân sek, nên chúng nó sinh hoạt như ở Hà nội, sáng 9h mới lái xe ra chợ, í ới gọi nhau caphe, rồi ăn trưa, chiều về gọi nhau đi đá bóng, rồi tối về thì đi Bar chơi, nói chung với chúng nó là sướng, nhưng với dân lao động ở Sek thì thực sự, đặt chân sang bên kia biên giới ĐỨC, cuộc sống đã hoàn toàn khác rồi, chỗ ở tất nhiên là tốt hơn, đồng tiền kiếm được cũng cao hơn, mặc dù phải trốn chui trốn lủi
Hy đã từng bước chân vào 1 căn phòng của người lao động ở Sek, nói thật,
nhìn nó chả khác nào cái khu tập thể cũ rích ở Hà nội, ẩm thấp, bừa
bãi, và bẩn thỉu....
Sau đó 1 tháng thì có người báo sang Praha gấp vì có tin thằng bạn.... mò sang tới nơi.... mới biết tin thằng bạn đang ở tù ở Praha
được chỗ ng quen dắt vào thăm nó .... trên đường đi mà lòng nặng trĩu, ko nghĩ rằng sẽ gặp nhau ở mảnh đất này, với cái hoàn cảnh này
Được dắt vào phòng ngăn giữa 2 bên với nhau, nói chuyện cách nhau 1 ô cửa kính, vui mừng vì gặp đc nhau nhưng đau lòng vì chỉ cách nhau có 1 ô kính kia thôi mà muốn ôm nhau 1 cái nhưng sao nó xa vời thế
Mày nói đi, sao mày ra nông nỗi này, tao gọi đt về cho anh Hiệp tao mới biết mày sang đây, sao thế hả thằng kia
Sao cái *** gì.... mày thấy rồi đấy
nó rút thuốc ra hút và rít 1 hơi rất dài.... này tí kí gửi tiền cho tao nhé
Uhm, tí tao gửi cho, có mang theo thuốc lá đấy, gửi luôn cho, cần thêm gì ko
Ko, ở tù sướng bỏ mẹ, mỗi tội buồn
Kể đi, sao ra nông nỗi này
Uhm mày nhớ mụ T ở nhà ko,
Nhớ , thì sao
Mụ đưa tao sang đây, rồi khi sang đến đây, tao có gọi cho dì tao bên ÁO, nhưng mà cũng éo sang được, nên ở lại Tiệp, tao làm thợ phụ cắt tóc cho 1 thằng ở chợ, yên ổn được vài tháng, thì nó sập tiệm, tao đi gặp thằng Hưng, nó làm bồi cho quán trên Sa Pa đấy,
Thế sao mày ko làm ở chỗ thằng H
đủ chỗ rồi, tao về chợ tỉnh, làm cửu vạn, Đ. M làm như con chó, mà *** đủ tiền trả cho bà T ...
đói thối mồm ra
bao tiền
8000 đô, tao trả đc 6000 rồi
sao mày bị bắt vào đây
Trồng cỏ
bỏ *** cái giọng đấy với tao đi, tao tìm mày 2 tháng rồi đấy
nó khóc..... tao hết cửa rồi V ơi.....
làm cửu khổ quá, tao ko chịu đc, cái thằng làm chủ hàng tóc, nó rủ, tao với nó đi trồng, đc vụ đầu tiên thì bị cướp sạch, nó trói lại, ném 2 thằng vào gara, may có người đến , mới thoát, ko chết rục xác ở gara
đến vụ thứ 2 thì bị cảnh sát ốt, thế là nó tuyên án 2 năm......
thu trắng giấy tờ rồi, thả ra chắc tao cũng bị trục xuất thôi..... tao còn ông bà già ở nhà nữa, còn 2 đứa em tao nữa....
Hy

.... mày cố ngồi đi, rồi tao tính cửa , có gì nó thả ra, tao cẩu mày sang ĐỨCnó chép miệng, tính sau đi
À mày tìm theo địa chỉ này, rồi cho nó ít tiền cho tao, nó có con với tao đấy....
lấy vợ rồi à
ko , con tây, có với nhau đứa con, nó mới 18 tuổi, bố mẹ nó phản đối,
sao ko bảo nó lo giấy tờ cho
nó sống còn éo xong giấy tờ gì.... biết thế đã
chuông báo kết thúc....
Gửi cho thằng bạn ít tiền, để lại cho nó cây thuốc lá, lần theo địa chỉ nó đưa, tìm đến đc 1 căn chung cư và nhờ bạn bè dịch hộ, cho con nó thêm chút tiền... và quay về ĐỨC.....
Bạn bè đấy, sống chết 1 thời với nhau đấy..... nhìn thấy mà ko làm gì đc
Em về có chút việc, rồi quay sang, bọn ở nhà nó bảo, mày đi, tao gửi kèm 2 người, ok chơi, ko tiền bạc gì hết... đều bay vào CDG....
đến đường ống dẫn vào khu nhập cảnh thì bình thường, vẫn có cậu sinh viên người Việt hướng dẫn đường tới bàn hải quan nhập cảnh, hôm đấy đen cho 2 người đấy là hải quan cửa khẩu là 1 việt kiều Pháp, em cho 2 người đó xếp hàng trước em vài người,
Hải quan xem xong giấy tờ của 2 người này, đóng dấu nhập cảnh xong, nghĩ là giấy tờ ngon lành chẳng vấn đề gì... nhưng khi vào đến khu vực an ninh sân bay... ku Sê cu ri ty bắt đầu mới hỏi hai người đó
kiểu là 2 vị đi đâu ( tất nhiên bọn ở nhà đã mớm cung cho sẵn rồi ) ko biết tiếng cứ dí giấy tờ vào tay nó....
Nó kiểm tra giấy tờ xong,nó hỏi mang theo tiền ko,
đúng bài, rút ví ra dí tiếp tiền vào mặt nó, nó xem xong, mặt ko biến sắc, mời thẳng vào phòng an ninh luôn
tiếp đến kiểm tra em, tất nhiên ok, và xong , kéo vali đi tiếp
có bắt chuyện với thằng đó hỏi, này sao 2 người kia bị mời đi
Nó có nói nó nghi ngờ 2 ng đó, vì đi du lịch châu âu sao lại mang theo đô la Mỹ, và nó nhìn có vẻ ko giống dân du lịch nên nó nghi ngờ.....
chuyện sau này thì em cố hỏi bọn đường dây, chúng nó bảo phát đấy là ngu nhất, ko kiú được 2 quả dấm dớ đấy ra, 2 quả đấy hình như được trả về VN luôn thì phải...
P/S : em xin Mod cho em copy chuyện ở đây về cái xó trời của em làm kỉ niệm nhé, chả mấy khi có dịp nhắc lại chuyện xưa
Có lần em tiếp lũ bạn ở Anh sang, đúng kiều Anh có khác, quần áo hàng hiệu từ đầu tới chân, ra khỏi sân bay xách mỗi cái túi, lố nhố 5 đứa vừa đi vừa cười nói ầm ĩ
Sau cái ôm hôn thắm thiết là bắt đầu dở giọng khích bác em ra
Ê ku, vác mông sang đây chơi với mày, mày tiếp bạn cái gì đây,
Tặc lưỡi, chúng mày thích gì anh chiều chúng mày hết, nhưng 2 con bỏ mợ kia, tối đừng sàm sỡ tao nhé

mà chúng mày đi kiểu gì mà mỗi đứa một cái túi thế này
Ôi sời , thiếu thì mua, lo gì, phắn thôi nhỉ, đói rồi, ăn phở đi
Ok ....
Ngồi trong xe mới thấy thằng bạn để cái móng tay út dài ngoằng, cỡ phải 4cm, bôi đỏ choét, mã 1 lũ 5 đứa, đứa nào cũng thế, ko xanh, thì đỏ
Cất miệng hỏi, này chúng mày biến thái dửng mỡ à, sao móng tay tởm thế
Chúng nó nhìn nhau cười híc híc, tối về tao cho mày biết nó là cái gì
Ăn uống chán chê, 2 con dở hơi bắt xe đi shopping, 4 thằng kéo nhau về nhà, lăn quay ra ngủ, rồi mò xuống quán ngồi nói chuyện với nhau
Vẫn chuyện làm ăn, rồi vụ này , vụ nọ, ở nhà thế nào, vợ con ra sao
Tối về, 6 đứa ăn uống chán chê, rồi mới kéo nhau đi Bar chơi.... lúc này 1 thằng mới bảo
ku, tao mượn con dao gọt hoa quả cái
ném cho thằng bạn mượn, nó mới cầm con dao đưa sát lên cái móng tay màu đỏ của nó, đẽo 1 đường ngọt lịm, móng tay giả rơi xuống cái đĩa , nó mới lôi trong túi ra cái nhíp và từ từ bóc lớp nilon mỏng tan từ cái lòng của cái móng tay
Nhìn kĩ nó là 1 cái chất khô khô đặc quánh, màu nâu nâu, ko mùi,
Cũng tí tởn bon chen ra nhìn ngắm rồi hỏi thằng bạn
Này của nợ gì đấy mấy con chó
Nấm Indonesia.... 500/móng tay
đắt thế cơ à, mà dư lào,
Nói về Nấm Indonesia thì chắc ở nhà mình chưa có loại này, cái này thực chất Hy cũng ko biết nhiều, nhưng Nấm Indo được dân indo ở Anh bào chế và sản xuất, độ mạnh của nó thì gấp 8 lần thuốc lak, cỏ ko là gì, và ice cũng chấp 1 mắt
Đơn cử như đi Bar bên đó, thuốc lak cả đĩa, ông kiều nào đú đú, mới chơi, cầm 1 viên hốc luôn, rồi cầm cốc rượu tạt phát vào họng, bay mất xác đc vài tiếng, hôm sau mồm sưng vều như 2 cái xúc xích nằm ngang.... loại này hôm sau ra đường anh em nó cười cho thối mũi
Dân chơi bên Anh sang, toàn mang đồ thửa riêng, còn thuốc lak với cỏ , kiều ĐỨC mời bạn vô tư.... chính quyền sở tại cũng chả cấm dân chơi nhai kẹo với hút cỏ
cữ dân chơi mút chỉ thì 1 đêm đớp khoảng 10 viên, cỏ hút vài điếu, bay ngất ngư ko hạ được cánh, nhưng lúc nào tỉnh mà lết về, đi tìm quần mặc vào, thì đứng giữa sân đình, uốn lưỡi cú diều chửi mả tổ thằng nào ăn cắp quần của nó, nhưng lúc nhận ra đúng quần của mình rồi, thì lại chui vào toilet mà ngoạc mồm ra ngửa mặt lên zời mà hò hét, ơ sao quần em lại rộng thế này, hôm trước em mặc vừa cơ mà......
Nhưng với nấm indo thì độ tàn phá khốc liệt hơn, với 1 cái que nhỏ bằng 2 tăm, khoang 1 đường viền, cho vào lưỡi, rồi tạt luôn cốc Hennessy vào họng, thì đúng là Xuân Này Con Ko Về, Nấm indo kích thích thần kinh tối thượng, có thằng hâm chơi vào , nhất định đòi trèo lên o to đòi lái về VN
Còn có thằng nốc xong, cứ cầm cái điều khiển tivi ra đứng trước bể cá, rồi khen nức nở, hôm nay tivi chiếu chương trình thế giới động vật chúng mày ạ, đẹp thế, san hô kìa, con cá vàng thì nó rú ầm lên , eo ôi cá mập to quá, ngồi nghe mấy thằng phê nấm làm trò thì cứ gọi là bò lăn bò càng ra cười
Có thằng còn phê quá, chạy hộc tốc, phi đầu vào xe công an mồm bem bẻm
Ich mochter zuruck nach Viet Nam ( tao muốn về Việt Nam)
cảnh sát nó biết chơi thuốc, nó dắt về đồn, mồm cứ bem bẻm chửi nó, cho bố mày về VN ngay, bố mày đang nhớ MẸ GIÀ
nhưng ác 1 điều Nấm Indo rất đắt, đô phê cực lâu, nhưng chỉ tác dụng với rượu mạnh, ai mà uống nước vào là tan ngay nấm, trở về trạng thái bình thường, mệt mỏi, rã rời vì hoạt động cực mạnh....
Lũ kiều Anh nói, bọn indo sản xuất Nấm, bảo vệ cực kì nghiêm ngặt, chúng
nó nhiều lúc muốn học mót nhưng toàn bị đánh bật ra, kể cả cướp nấm về,
cũng ko biết cách chiết suất như thế nào.... mặc dù biết rằng, Nấm lợi
nhuận hơn cỏ và thuốc lak vô cùng.... sức tàn phá mãnh liệt.....
----------
Vượt biên
17:31 10 thg 2 2008
(True story)
6 giờ chiều trong khu rừng tại biên giới giữa Ucraina và Balan, nhiệt độ -10 độ, tuyết rơi dày đặc, đoàn người vẫn hì hục lội tuyết, họ đã thấm mệt, đói và lạnh, nhưng họ vẫn phải đi, bởi vì nếu dừng lại họ sẽ bị bắt hoặc bắn chết. Họ là những người Việt vượt biên.
***
Đoàn của họ có bảy người tất cả, một người bản địa dẫn đường, năm người đàn ông và một người đàn bà. Mục đích của họ là vượt biên qua Balan để làm việc. Ở đó, theo họ sẽ là miền đất hứa, có thể kiếm được nhiều tiền một cách dễ dàng. Bây giờ là 11 giờ đêm 30 tết theo giờ Việt Nam, đoàn người vẫn tiếp tục băng rừng sang bên kia biên giới. Họ cần phải đến được hàng rào thép gai ngăn giữa 2 nước trước 7 giờ tối, và phía bên kia sẽ có một người dẫn đường mới đưa họ vào lãnh thổ Balan một cách an toàn.
***
Toàn và Nam là hai đứa nhỏ tuổi nhất trong đoàn, cả hai mới 17 tuổi, chúng chạy sát nhau. Hồi ở Việt Nam nhà Toàn và Nam ở cạnh nhau, chúng thi trượt vào lớp 10, nhà nghèo không có đủ tiền cho chúng học trường bán công, cả hai đành phải ở nhà đi làm ruộng, hết mùa màng thì đi phụ hồ kiếm thêm. Trong làng chúng cũng đã có vài người qua bên Balan làm ăn, về nhà xây nhà lầu, sắm xe máy xịn, ai nhìn vào cũng thèm muốn, rồi từ đó, trong làng có phong trào đi Balan. Đợt vượt biên lần này, Toàn và Nam, mỗi đứa nhờ cha mẹ vay nặng lãi 30 triệu để đóng lệ phí, sang tới nơi kiếm được tiền sẽ gửi về để trả nợ. Nếu chuyến đi này không thành, nhà nó sẽ phải bán nhà để mà trả nợ cho người ta.
***
Đang chạy, bỗng người dẫn đường dừng lại, hắn ra hiệu cho tất cả núp vào gốc cây, hình như đã tới hàng rào thép gai. Bây giờ là 6 giờ 30 phút chiều tối. Tên dẫn đường huýt lên 3 tiếng sáo ra hiệu, nhưng bên kia hàng rào không có trả lời. Hắn núp vào gốc cây chờ đợi. Thằng Nam đã thấm mệt, nó thở hổn hển, mặt phờ phạc, có lẽ vì đói và lạnh. Còn thằng Toàn thì khỏe hơn, nên sức chịu đựng nó khá hơn thằng Nam.
Tên dẫn đường tiến lại gần, đưa cho họ một cái bánh mì to đã cắt sẵn từng miếng, và một khúc thịt nguội. Đó là loại bánh mì đen, được làm từ lúa mạch, ăn hơi chua chua, người Nga hay ăn nó với bơ và súp. Họ chia nhau ăn. Vì đói nên ai cũng ăn nhanh và ngon lành. Tuyết vẫn rơi mạnh, phủ kín mặt đất một lớp khá dày. Họ vẫn ngồi chờ. Thằng Nam ngồi co ro dựa vào thằng Toàn. Có lẽ cả nó và thằng Toàn đang nghĩ đến cái tết ấm cúng ở nhà có cha mẹ, anh chị em, có bánh chưng và giò thủ. Còn ở đây lạnh, đói và sợ sệt, chẳng có gì cả.
***
Đã 6 giờ 50 phút, bên kia hàng rào vẫn im ắng, không có tín hiệu trả lời. Tên dẫn đường quyết định vượt rào, vì nếu ngồi lại đây lâu, có thể sẽ gặp nguy hiểm, cảnh sát biên phòng có thể ập đến bất cứ lúc nào. Hắn dùng một cái kìm cộng lực, cắt đứt từng sợi thép gai, rồi từng người một chui qua.
Họ đã sang đến lãnh thổ Balan, tên dẫn đường quan sát kỹ lưỡng, rồi định hướng dẫn đoàn người tiến về phía trước, họ tiến từ từ và bám sát nhau. Đã sắp 7 giờ tối, sao vẫn không thấy tăm hơi người dẫn đường mới đâu, hình như có điều gì đó không ổn. Rừng đêm đông im ắng đến rờn rợn. Tuyết trắng làm cho đêm sáng như có ánh trăng. Họ vẫn đi về phía trước, lờ mờ như những bóng ma, cận thẩn quan sát và nghe ngóng.
7 giờ tối!
12h đêm 30 tết Việt Nam, giao thừa!
….
Đùng….Đùng…
Lung linh…
Pháo hoa nổ ngợp trời…
….
Đùng…Đùng…
súng AK nổ
Giòn tan đến rợn người.
------------------------------------
Em có biết mấy chuyện, cũng cuộc đời người Việt nhưng ở Hàn, tuy ko phải Tây nhưng cũng cùng chủ đề tha hương xứ người.
Ai cũng biết dân mình trốn sang HQ như cơm bữa, một phần là gần, với lại dạo này visa có phần dễ dàng hơn. Dễ nhất là đi qua đường du lịch, công ty Vietravel dính phốt này khá nhiều, mấy lần bị SQ HQ cấm nộp hồ sơ, bắt phải giải trình chờ đợi lê thê. HDV đi tuyến HQ đều được yêu cầu đến sân bay là phải thu tất hộ chiếu, về đến VN mới dc trả. Thu thì thu chứ họ đã muốn trốn thì họ trốn thôi, có điều mình dễ ăn nói với SQ là mình làm hết trách nhiệm rồi, mà ko cản được. Có trường hợp đến SB là trốn luôn, có khi đi tour gần đến ngày về thì trốn. Ít thì 1-4 người, nhiều thì hơn chục người. Cá biệt có trường hợp của 1 cty trong SG, đoàn 16 khách + 1 HDV VN thì 16 khách trốn sạch.
Nhập cảnh ở HQ mới thấy nhân viên nó thái độ thế nào. Mà có đứng ở đấy mới thấy vừa thương vừa giận vừa xấu hổ các chị ạ. Toàn là cô dâu, khai không biết khai, gọi nhau í ới ầm ĩ náo loạn hết sân bay người ta. Lúc nào em rỗi thì giúp, mà chỉ giúp dc vài người thôi sau đấy các em xúm vào mình cũng không xoay nổi. Có nhiều cô hỏi em mà em cũng không biết làm sao: Chị ơi chị có biết chồng em không (hơ hơ), chị ơi từ đây về chỗ này có xa không (mà hẻo lánh quá em cũng không biết nó nằm ở đâu), chị ơi chị gọi giùm chồng em ra đón em (không nhớ số ĐT, ko biết địa chỉ nhà, chỉ biết tên). Có em không biết khai tên chồng vì chỉ biết tên phiêm âm, bảo đọc sao viết vậy thì viết vào tờ khai là Cô Chang Úc hic.
Cách khác nếu không đủ điều kiện xin visa HQ trực tiếp thì đi sang TQ, bay sang đảo Jeju (chỉ thăm đảo Jeju thì ko cần visa HQ các chị nhé), sau đó sẽ bố trí tàu đánh cá đón vào Busan.
Cuộc sống các chị em lấy chồng HQ thế nào thì báo đài đưa nhiều rồi, tuy nhiên bên mình cũng không đưa đủ, toàn các trường hợp vợ bị bạo hành, sống kiếp osin cực khổ. Còn nhiều nhiều lắm các trường hợp đau lòng mà nạn nhân là người chồng. Gái Việt sang HQ cũng có người chồng thuơng chồng chiều chứ ko phải ko. Khoảng cách ngôn ngữ, văn hóa, tuổi tác lớn quá, các em lại đang tuổi ăn tuổi chơi 20s nên thích tụ tập đàn đúm. Nhiều em cặp bồ với lao động Vn ở bên này, chồng hỏi thì bảo anh họ, anh của bạn, họ hàng ở quê, rồi bỏ trốn với "anh họ" luôn. Cảnh tượng chồng Hàn bế con cầm ảnh đi tìm vợ cũng không còn lạ.
Hồi tháng 8, em bay từ KUL sang Iran chơi. Đi qua cổng kiểm soát thấy một nhóm 4-5 người đang bị soi giấy tờ, nhìn thoáng qua thấy hộ chiếu bìa xanh giật mình đứng lại hỏi. Bọn an ninh mừng húm bảo mày phiên dịch cho t, mấy ng này ko biết tiếng Anh. Hỏi thì cũng vu vơ thôi nhưng khâu kiểm tra HC họ làm kỹ lắm, soi đèn, kính lúp tìm vết cắt dán chỉnh sửa. Đến lúc ra máy bay em tò mò hỏi chuyện thì chả ai trả lời em, toàn ngó lơ. Có một anh dáng vẻ trưởng đoàn thì cứ nói đi nói lại Bọn anh đi chơi, mua vé rồi, mua tour rồi, đi 3 tháng. Mà nhìn kiểu gì ý em ko thấy giống đi chơi. Mặt mày khắc khổ, nói tiếng V lơ lớ, tiếng Anh zero, lại còn đi 3 tháng. Mà ng ta chả muốn tiếp chuyện mình nên em thôi không hỏi nữa.
-------------------------
Đêm Giáng sinh của Ngô Văn Vượng, 22 tuổi, không có bất cứ một ánh nến, một hơi ấm nào khi anh được đường dây buôn người đưa từ Ukraina sang Đức, sống chui nhủi trong một căn hầm, để ngày ngày chăm sóc cần sa.
Trong suốt hai năm liền, Vượng ở trong hầm, nơi mà các khe cửa đều được dán kín. Anh hầu như không tiếp xúc với ai. Ở châu Âu, nơi Vượng từng cho là miền đất hứa và đã vay mượn tiền để chạy sang, anh cứ thế chui lủi, và cuối cùng bị bắt, kết án 7 năm tù. Với Vượng, cuộc sống "vẫn còn may vì em chưa nghiện".
Số phận của Vượng, cũng như bao người Việt khác tìm đường đi Tây, được ký giả Nguyễn Hoàng Hải phát hiện và theo dõi. Những người đó tiêu nhiều năm tuổi trẻ, mồ hôi nước mắt với hy vọng kiếm những đồng euro. Nhưng có không ít người gần cả cuộc đời bôn ba, đến cuối đời lại trắng tay trong cô đơn lẻ loi và nỗi buồn cô quạnh.
Trong series này, Hoàng Hải kể về những cuộc đời Việt ở Tây mà anh đã gặp trong nhiều năm sống ở Đức, và chàng thanh niên Vượng là một trong các mảnh đời đó.

Nhiều người Việt ở trời tây phải đánh đổi mồ hôi, nước mắt, thậm chí tính mạng để kiếm tiền. Ảnh minh họa: AP
Sau những ngày làm việc căng thẳng cuối tuần tôi đang chìm sâu trong giấc ngủ thì bị đánh thức bởi tiếng chuông cửa. Cố lờ đi như không nghe thấy để ngủ cố nhưng tiếng chuông cứ réo vang, tôi phải bật dậy ra mở cửa.
Bà nhân viên bưu điện chìa cho tôi một lá thư gửi bảo đảm và bảo tôi ký nhận. Nhìn vào phong bì tôi tỉnh cả ngủ vì nơi gửi lá thư đó cho tôi lại từ một nhà tù tại Berlin. Sau khi ký nhận tôi vội bóc xem nội dung thư viết gì.
Dù đã đọc đi đọc lại nhưng tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Liệu có sự nhầm lẫn hay không? Tôi đành bỏ lá thư đó, hút một điếu thuốc và thêm tách cà phê để chống cái lạnh của buổi sáng mùa đông tuyết rơi dày bên cửa sổ, rồi quay lại đọc lá thư.
Justizvollzugsanstalt Charlottenburg 25.10.2011
Kính gửi toà soạn báo Tuần Tin Tức
Ngài tổng biên tập Trần Hoàng Hải kính mến!
Thể theo nguyện vọng của một tù nhân tên Ngô Văn Vượng là người Việt Nam hiện đang thụ án tại nhà tù Charlottenburg. Anh ta muốn gặp đích danh ngài vì một mục đích cá nhân, nếu ngài không thể đến được có thể uỷ quyền cho phóng viên đang làm việc tại toà soạn. Chúng tôi hy vọng ngài sớm trả lời, để chúng tôi thông báo lại cho phạm nhân Ngô Văn Vượng.
Chào thân ái,
Giám thị tại giam Charlottenburg.
Lục tung trong ký ức tôi không hề quen ai có cái tên như vậy và cũng không hề có ấn tượng gì. Công việc cuối năm bận rộn cuốn tôi theo guồng quay để rồi vào một ngày đầu năm 2012 trong lúc dọn dẹp lại đống thư từ tôi phát hiện ra lá thư bị bỏ quên. Đọc lại lá thư tôi thầm nghĩ chắc có việc gì đó người ta cần mình giúp đỡ nên chăng tới đó một chuyến. Sau khi gọi điện, fax các loại giấy tờ cần thiết đến cho trại giam, cuối cùng tôi cũng đã có lịch hẹn.
Ngồi trước mặt tôi là một thanh niên chừng 25 tuổi, dáng người anh ta cao mảnh khảnh khuôn mặt ưa nhìn có nét hiền hiền, trông dường như không có gì liên quan đến bản án anh ta đang thụ ở đây. Anh ta bị kết án 7 năm tù vì tội tàng trữ và trồng cần sa tại tiểu bang Sachsen.
Khi tôi vừa ngồi xuống bàn, người thanh niên hỏi: "Anh không nhận ra em à, em đã đến toà soạn gặp anh một lần. Khi đó em nhờ anh làm giúp em giấy thông hành để em hồi hương".
Khi đó tôi mới chợt nhớ vào khoảng giữa năm 2010, anh ta có tới tìm tôi nhờ tôi làm cho anh ta cái giấy thông hành để anh ta về Việt Nam. Ngoài quyển hộ chiếu anh ta không còn giấy tờ gì khác. Có điều hơi lạ là quyển hộ chiếu được cấp nhiều năm song còn rất mới. Thị thực khi ấy của anh ta được cấp tới Ukraina.
"Em không biết nhờ ai bởi những người em quen thì sẽ không dám đến đây nên em nghĩ đến anh vì các anh làm báo, hay đi về Việt Nam. Em hy vọng qua câu chuyện anh sẽ giúp em. Em tên Ngô Văn Vượng. Quê em ở huyện Võ Nhai, Thái Nguyên. Từ khi em chào đời đến hôm nay em chưa hề biết mặt cha như thế nào. Em sống với mẹ và bà ngoại. Năm em lên 7 tuổi, mẹ em chết trong một vụ sập mỏ vàng. Kể từ đó em mồ côi, sống với bà.

Bên ngoài nhà tù Charlottenberg, nơi Vượng bị giam. Ảnh: Hoàng Hải
Bà nuôi em bằng lương hưu. Ngoài ra bà em cũng đi làm thêm ngoài bãi vàng để có tiền cho em ăn học. Khi em 16 tuổi, em cũng ra bãi làm cùng với bà để có thêm thu nhập, tranh thủ thời gian buổi chiều tối em cũng ra suối bắt thêm con tôm con cua con cá để cải thiện bữa ăn của hai bà cháu. Đó là khoảng thời gian em thấy hạnh phúc nhất trong đời.
Khi em chuẩn bị thi đại học là lúc bà em lâm bệnh. Những cơn bệnh kéo đến làm bà ngã quỵ. Có lẽ do bà làm ở khu gang thép nặng nhọc nên về già bà nhiều bệnh mà tiền em kiếm được ngày càng ít hơn so với tiền viện phí và thuốc thang cho bà. Trong thời gian làm ở mỏ vàng em được một chủ xưởng quý và thương cho hoàn cảnh nên đã giới thiệu em với người bạn đang làm ăn ở Ukraina.
Khi bước chân ra đi, em đâu ngờ đó là bước ngoặt thứ nhất trong đời em, là cánh cửa đưa em vào thế giới ngầm ma tuý quyền lực, sự đấu đá. Chết hay là trại giam. Đó là cái đích ắt em phải tới.
Khi mới sang tới Ukraina em làm người nấu cơm rồi khi quen thông thổ em trở thành người đi giao hàng. Thực lòng em không muốn làm nhưng đâm lao đành theo lao vì số tiền nợ khi em sang Ukraina và số tiền chữa bệnh cho bà mà hàng tháng em phải gửi về. Nhiều khi muốn chuyển nghề khác thu nhập thấp nhưng đỡ thấp thỏm lo âu lo lắng hàng ngày, nhưng cứ nhìn thấy những kẻ đột nhiên biến mất không rõ lý do và nhiều người bị đánh đập dã man do mất hàng nên ý nghĩ đó ngay lập tức biến khỏi suy nghĩ của em.
Càng ở lâu em mới biết đứng đằng sau hoạt động tội phạm buôn hàng trắng và đá này là cả một tổ chức hoạt động quy mô liên quan đến cả một số ông quan hành pháp, và các ông chủ đều ăn vận complet cà vạt rất đẹp, có tên tuổi.
Cuối năm 2007, em đi giao hàng cho bọn người Romania tại một kho hàng bỏ hoang gần cảng. Trong khi đang giao dịch thì bị cảnh sát bao vây. Trong lúc chạy trốn cảnh sát em đã vô tình rơi xuống một chiếc cống ngầm. Em cứ lần mò đi trong cái cống hôi thối đó cho tới khi ra được cửa cống ở gần sông. Em đi bộ trong đêm và đến gần sáng em mới đến được một quán bar. Đó là nơi tiêu thụ hàng của đường dây.
Để thưởng công cho em và trốn chạy sự truy nã của cảnh sát, em được đưa sang Đức trong đêm Noel. Đây là bước ngoặt thứ hai trong đời mà nơi đến và tương lai em mịt mù như đêm Noel năm đó.
Sang đến Đức em được giới thiệu đi trồng cỏ mà ở đó suốt ngày em chỉ ở tầng hầm ăn và ngủ. Phòng em ở tất cả các cửa sổ đều được dán kín suốt thời gian đó. Em không có khái niệm ngày hay đêm. Tất cả đồ ăn nước uống và đồ dùng sinh hoạt hàng ngày cứ một tuần có một xe vận tải nhỏ chở đến và cũng chính chiếc xe này chở những sản phẩm sau khi thu hoạch đi tiêu thụ.
Em làm việc ở đó được khoảng một năm và sau đó chuyển đi một địa điểm khác. Chắc do chỗ trồng đó có ngay cơ bại lộ nên trong vòng có hai ngày, tất cả hệ thống đèn, hệ thống tưới tiêu và sưởi được tháo dỡ và đưa lên hai xe tải chở đi. Em và hai người nữa được chở đi bằng xe con đến một địa điểm khác nghỉ ngơi khoảng một tuần, họ lại đưa bọn em đến địa điểm mới. Nơi ấy tất cả đều đã được lắp đặt hoàn thiện.
Em và hai người nữa xúc đất cho vào các bịch nilon sẫm mầu và trồng cây con. Sau hai năm đúng hợp đồng như đã hứa, người quản lý đã đến đón em đưa đến một địa điểm tập kết. Em được trả lại hộ chiếu và được đưa đến chỗ anh làm giấy thông hành. Toàn bộ số tiền lương của em làm trong hai năm đã được chuyển về cho bà và số tiền đó không phải riêng em mà nhiều người sang Đức mong đổi đời có nằm mơ cũng không dám nghĩ đến.
Gần đến ngày ra sân bay, người quản lý dẫn đến một người đàn ông đứng tuổi và giới thiệu đó là ông chủ, người đã trả lương cho em suốt thời gian qua. Qua câu chuyện, ông chủ thuyết phục em ở lại làm thêm cho ông một năm với số lương khá hấp dẫn. Lúc đầu em cũng từ chối vì thực lòng xa bà đã hơn 4 năm, em cũng muốn về với bà và cuộc sống trong suốt thời gian qua với em là địa ngục đáng sợ. Em chưa nghiện đã là may mắn lắm, nhân cơ hội này em về Việt Nam làm lại cuộc đời và chăm sóc bà những năm tháng cuối đời.
Nhưng không hiểu những lời đường mật của ông chủ kia có sức hút kỳ diệu gì mà cuối cùng em đã đồng ý ở lại. Qua câu chuyện của người quản lý với ông chủ, em biết rằng những trang trại trồng cần sa này đều nằm dưới sự điều khiển của một đại gia có số má ở Đức. Để có một trang trại trồng cần sa như thế này cũng mất khoảng 600 nghìn đến trên một triệu euro. Nhưng bù lại chỉ khoảng hai vụ 6 tháng nếu trót lọt, họ sẽ thu hồi đủ vốn nên mặc dù bị theo dõi khá gắt gao nhưng những trại trồng cỏ vẫn cứ phát triển.
Thế rồi chuyện gì đến cũng đã đến. Em bị bắt vào một buổi sáng sớm tinh mơ. Sau khi bị toà tuyên, em về đây thụ án".
Vượng dừng câu chuyện nhìn tôi khá lâu rồi mạnh dạn nói. "Kể từ khi em bị bắt đến nay đã hơn một năm em không hề nhận được tin tức gì của bà em cả. Nếu anh về Việt Nam công tác anh ghé qua thăm bà giúp em. Em sợ đến lúc em được thả bà em đã không còn sống nữa".
Chưa dứt câu mắt anh ta đỏ hoe, rồi những giọt nước cứ thế lăn dài. anh ta nói trong tiếng nấc: "Anh cố giúp em nhé".
Thế rồi sau Tết, tôi có việc đột xuất về Việt Nam. Sau khi chuyện của tôi giải quyết tạm ổn tôi quyết định đi Võ Nhai, Thái Nguyên đến thăm bà của Vượng cho trọn lời hứa. Khi bắt đầu chuyến đi, tôi không ngờ rằng nó có thể kéo dài tới hai ngày và để lại trong tôi nhiều cảm xúc đến thế.
Di thư của người bà gửi đứa cháu tù tội ở Đức
Trở về Việt Nam, Hoàng Hải mang trọng trách đã hứa với cậu thanh niên ở tù Ngô Văn Vượng. Anh tìm đến căn nhà mà bà của Vượng ở, nhưng bà đã ra đi mãi, chỉ để lại cho đứa cháu ở trời tây bức di thư.
> Những mảnh đời Việt ở trời Tây
Nhà bà của Vượng nằm ở huyện Võ Nhai, Thái Nguyên, cách Hà Nội hơn 100 km về phía bắc. Nhà nằm dưới chân một quả đồi, cửa đóng cửa im lìm trong chiều xuân, mặc cho tôi gọi nhưng cánh cửa tuyệt nhiên không hề có sự chuyển động. Đánh bạo tôi mở cửa cổng bước vào.
Trước mặt tôi là một khoảng sân đầy lá úa như đã lâu rồi không có người quét dọn. Cây mùng tơi mọc ngay hàng rào tốt um. Tôi đi một vòng quanh ngôi nhà và khẳng định nơi đây đã lâu không có người ở.
Khi bước chân ra ngoài ngõ, bất chợt thấy một người đàn bà luống tuổi đi qua, tôi vội hỏi thăm: "Bác cho em hỏi đây có phải nhà bà Lâm có đứa cháu ngoại tên Vượng không?".
Người đàn bà nhìn tôi rồi trả lời: "Bà Lâm chết được nửa năm nay rồi, mà nhà anh hỏi bà Lâm có việc gì thế?". Khi biết tôi là người quen của Vượng ở Đức mới về, người đàn bà này đã dẫn tôi đến nhà bác họ của anh ta ở cuối thôn.
Ngồi trước mặt tôi là người đàn ông trạc 60 tuổi, có khuôn mặt phúc hậu. Ông kể chuyện của Vượng hồi nhỏ là thằng bé ngoan chăm học và có hiếu. "Nó thi đỗ đại học Thái Nguyên cơ đấy nhưng vì nhà nó hoàn cảnh quá nên nó đi làm mà không vào được đại học. Từ ngày nó đi lâu lâu lại có người mang tiền gửi về để bà Lâm chữa bệnh", ông kể.
"Nhưng khi bà Lâm biết tin nó đi tù vì buôn bán thuốc phiện, bà từ chối thuốc thang và rồi mấy tháng sau bà mất. Trước khi mất bà ấy có viết một lá thư cho thằng Vượng và lúc lâm chung bà ấy dặn tôi khi nào nó về nhớ đưa chiếc khăn này, nó sẽ biết bà nhắn nhủ nó điều gì. Hôm nay anh về tôi gửi anh lá thư và kỷ vật của bà Lâm khi sang bên đó trăm sự nhờ anh trao tận tay thằng Vượng", ông nói thêm.
Sáng hôm sau ông đưa tôi ra ngôi mộ bà Lâm, thắp nén nhang cho bà, tôi mong bà sống khôn chết thiêng tha lỗi cho Vượng vì đã đi vào con đường sai trái để bị tù tội.

Bên ngoài nhà tù Charlottenberg.
Sau khi quay lại Đức, việc đầu tiên tôi làm là gọi điện đến trại giam nơi hắn đang thụ án xin một cái lịch vào thăm, vào cuối tháng 4/2012. Khi nhìn thấy tôi, Vượng vồ vập hỏi đủ thứ chuyện về bà, nhưng tôi chỉ biết im lặng mở ba lô, đưa cho hắn cái khăn quàng cổ đã phai màu. Khi nhìn thấy chiếc khăn, hắn vồ lấy ôm trước ngực. Hắn bật khóc. Hắn hỏi tôi nhưng cũng như muốn hỏi chính mình "Bà em chết thật hả anh?".
Khi Vượng đã bình tĩnh trở lại, tôi đưa bức thư. Đôi vai hắn run lên theo từng dòng chữ, nước mắt chảy dài trên gò má. Hắn gục mặt trên lá thư sau khi đọc xong. Phải mất một khoảng thời gian khá dài hắn mới đưa cho tôi bức thư và bảo tôi đọc. Bức thư khá gọn với những dòng chữ hơi khó đọc.
Cháu yêu của bà!
Thế là bà cháu mình đã xa nhau được hơn 4 năm rồi. Bà đã yếu lắm nhưng rất vui khi trong cuộc đời này, lần đầu tiên bà biết thế nào là đồng USD do chính tay cháu làm ra.
Bà gửi hết vào sổ tiết kiệm và trích ra phần nhỏ để thuốc thang khi cần đến. Số tiền còn lại bà để dành cho cháu về Việt Nam cưới vợ.
Nhưng hôm nay, bà rất buồn khi biết cháu của bà đã đi tù vì buôn bán cái chết trắng. Quanh cái làng quê này đã có quá nhiều người chết vì nó. Bà không dùng những đồng tiền đó để chữa bệnh nữa. Nếu bà có chết, bà chỉ có ngôi nhà làm của để dành cho cháu.
Hãy cố gắng cải tạo tốt khi về Việt Nam, lấy vợ sinh con làm người tử tế cháu nhé. Hãy sống như ngày nào cháu tặng bà chiếc khăn quàng cổ để bà bớt ho và ấm trong mùa đông lạnh.
Bà nhớ cháu nhiều...
Ngoài bức di thư còn có thêm một di chúc, trong đó hắn là người thừa kế duy nhất ngôi nhà của bà và một quyển sổ tiết kiệm. Đó là số tiền hắn đã đánh đổi những năm thanh xuân ở trời tây, gửi bà chữa bệnh. Bà dành dụm để lại cho hắn.
Hoàng Hải














































































































































































































































